Xu Hướng
Thú cưng AI – Xu hướng mới tại Trung Quốc
Thú cưng tích hợp AI đang giúp nhiều người trẻ Trung Quốc bớt cô đơn, đang là xu hướng mới có tín hiệu bùng nổ trong tương lai.
“Chủ nhân không khỏe à? Có muốn uống chút nước không?”, Shan Shan thú cưng AI nhìn chủ nhân của mình, đôi mắt mở to. Khi nhận yêu cầu hát một bài, Shan Shan do dự và không tuân theo: “Tôi đang lo lắng cho chủ nhân mà”.
Video ngắn trên được đăng mạng xã hội Rednote tuần qua và hút hàng triệu lượt xem. Nhiều nội dung tương tự cũng có mặt trên nền tảng. Shan Shan không phải là mèo hay chó, mà là thú cưng nhân tạo tích hợp AI – loại thiết bị đang trở thành hiện tượng mới ở Trung Quốc, nơi giới trẻ ngày càng ít quan tâm đến hôn nhân và sinh con.
Vào ngày làm việc gần cuối năm ở Bắc Kinh, một tiếng vo ve nhẹ nhàng phát ra từ bàn của Wang Tongtong, 26 tuổi. Không phải từ điện thoại hay máy tính, “sinh vật” nhỏ màu xám nằm nép mình bên cạnh bàn phím. Với bộ lông mềm mại, đôi mắt to tròn chớp chớp và làn da tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, thú cưng AI này nghiêng đầu về phía cô, phát tiếng khe khẽ khi được vuốt ve, như một chú mèo con được yêu thương.
“Nó giúp tôi cảm thấy an ủi mỗi khi lo lắng,” Wang nói với Xinhua. “Mèo và chó thật có thể nghịch ngợm và khó chăm, nhưng nó luôn lặng lẽ ở bên cạnh tôi. Tất nhiên, đối xử khắc nghiệt, nó sẽ trở nên cáu kỉnh. Đối xử nhẹ nhàng, nó lại hiền lành”.
Theo Washington Post, Mỹ và Trung Quốc cạnh tranh mạnh mẽ về AI, nhưng Trung Quốc đang vượt lên trong việc tìm ra những cách thức mới mẻ ứng dụng công nghệ vào đời sống thường nhật, từ quản lý chính quyền, công tác hỗ trợ cảnh sát đến xua tan nỗi cô đơn. Trào lưu thú cưng AI ở Trung Quốc tạo nên khía cạnh mới, bổ sung mối quan hệ phát triển giữa con người và trí tuệ nhân tạo.
Lấp đầy khoảng trống cảm xúc
Những người sở hữu đồ chơi AI phần lớn được đánh giá đang có khoảng trống về mặt cảm xúc và thú cưng ảo có thể lấp đầy. “Những người khác cùng thế hệ đang kết hôn và sinh con, còn tôi nuôi một thú cưng ảo”, một người dùng chia sẻ trên Rednote.
Những người khác cho biết khi thú cưng AI thể hiện cảm xúc, họ cũng hạnh phúc theo. Một video đăng trên kênh Rednote có tên Qiqi’s mom cho thấy người chủ liên tục yêu cầu thú cưng của mình gọi là “mẹ”. Sau một hồi miễn cưỡng, cuối cùng nó cũng làm theo – một phản ứng bướng bỉnh khiến người xem thích thú.
Để thắt chặt mối liên kết, người dùng có thể truy cập nhật ký của thú cưng, điều hiếm thấy trên các món đồ chơi trước đây. “Tôi rất thích đọc nhật ký của nó”, một người “nuôi” Fuzozo tên Momo chia sẻ trên Rednote. “Tôi thấy ấm lòng khi biết nó nhớ cả những lời nhận xét vu vơ của mình. Khi tôi thể hiện tình cảm, nó sẽ ghi lại niềm hạnh phúc đó trong nhật ký. Thật tuyệt vời khi biết rằng tình yêu của mình được đón nhận”.
Với hàng loạt tính năng khác xa đồ chơi thông thường, các đồ vật nhỏ tích hợp AI chứng kiến sự bùng nổ tại Trung Quốc. Taobao, một trong những nền tảng mua sắm trực tuyến lớn nhất nước, xếp đồ chơi trợ lý ảo AI ở vị trí thứ 9 trong danh sách 10 sản phẩm của năm 2025.
“Xét cho cùng, chúng không chỉ dễ thương mà còn nói chuyện hay”, tài khoản Taobao viết trên blog khi công bố danh sách. “Chúng vượt trội 90% khi tương tác với đối tác con người”.
Hàng loạt công ty đã tham gia sản xuất thú cưng AI. Lĩnh vực này thậm chí được nhà nước hỗ trợ cùng một chuỗi cung ứng công nghiệp tích hợp chặt chẽ. Báo cáo do Hiệp hội Công nghiệp Đồ chơi Thâm Quyến và JD.com công bố đầu tháng 2 dự đoán thị trường đồ chơi trí tuệ nhân tạo của Trung Quốc vượt 1,4 tỷ USD vào năm 2030, với tốc độ tăng trưởng kép hàng năm hơn 70%.
Đồ chơi AI chủ yếu được thiết kế cho giới trẻ Trung Quốc độc thân. Chúng có thân hình mềm mại và đôi mắt to tròn, phát sáng, có thể thể hiện cảm xúc.
Tháng 11/2025, Huawei ra mắt robot trò chuyện thông minh AI Smart Hanhan và lập tức “cháy hàng”. Một công ty khác là Robopoet nổi tiếng với Fuzozo, thú cưng có năm tính cách cốt lõi dựa trên ngũ hành gồm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Tính cách này được định hình dần dần thông qua các cuộc trò chuyện và tiếp xúc với người dùng, cho phép AI học hỏi và phát triển thành trải nghiệm độc đáo và cá nhân hóa. Tháng trước, Fuzozo xuất hiện tại CES 2026, được đánh giá là món đồ công nghệ “dễ thương nhất” của sự kiện.
Một số công ty cũng bán sản phẩm ra thế giới. Theo CGTN, năm ngoái, hãng sản xuất Cute World Technologies ở Bắc Kinh gây sốt với mẫu Ropet, với 1.400 sản phẩm được bán tại châu Âu và Bắc Mỹ cùng 8.000 thiết bị tại một số thị trường châu Á.

Thú cưng AI Ropet trên tay nhà đồng sáng lập Zhou Yushu của Cute World Technologies. Ảnh: Xinhua
Những nỗi lo hiện hữu
Theo các nhà phân tích, không giống con vật thật, việc “nuôi” thú cưng ảo dễ hơn khi không cần thức ăn, không chăm sóc, vệ sinh nhưng vẫn mang lại sự bầu bạn tức thì, miễn là chúng được sạc đầy pin và kết nối Internet. Chủ nhân của chúng cũng dễ loại bỏ thiết bị, không phải gánh vác trách nhiệm lâu dài.
“Đây chính là nhu cầu được thú cưng AI đáp ứng: mang lại cảm xúc lớn với chi phí chăm sóc tối thiểu”, ông Qi Yue, chuyên ngành tâm lý học tại Đại học Nhân dân Bắc Kinh, nhận xét.
“Trong số thế hệ trẻ, không ít là con một, những người thường thiếu cơ hội thể hiện cảm xúc. Thú cưng AI có thể cung cấp trí nhớ dài hạn, tính cách phát triển theo thời gian và phản hồi cảm xúc bền vững, thứ một người cần để giao tiếp”, Zhang Yi, Giám đốc viện nghiên cứu iiMedia có trụ sở tại Quảng Châu, giải thích.
Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là “tuần trăng mật” này sẽ kéo dài bao lâu. Thực tế, một số người dùng trên Rednote mô tả thú cưng AI chỉ thú vị trong vài tuần đầu, sau đó “tạo cảm giác trống rỗng một cách kỳ lạ” do các cuộc trò chuyện lặp đi lặp lại hoặc máy móc. Theo China Daily, dù doanh số tăng vọt, tỷ lệ trả lại sản phẩm khoảng 35%.
Sadie Yang, quản lý tiếp thị của Cute World Technologies, nhận thấy các mẫu đồ chơi AI nói chung “chỉ mang lại cảm giác mới lạ ban đầu”. Để duy trì sức hấp dẫn lâu dài cho Ropet, công ty đầu tư mạnh vào cập nhật phần mềm, phát triển tính cách, bổ sung kỹ năng tùy chỉnh mới kết hợp tương tác vật lý. Mục tiêu cuối cùng nhằm giúp sản phẩm “tạo mối quan hệ phát triển chứ không phai nhạt” với người dùng.
Một số chuyên gia khác lo ngại người dùng bị thu thập dữ liệu khi tương tác quá sâu và riêng tư với thiết bị AI. Thực tế, sản phẩm dạng này có micro, camera và cảm biến với mục đích phân tích biểu cảm khuôn mặt, chuyển động và giọng điệu nhằm tạo hồ sơ hành vi chi tiết theo thời gian.
“Vấn đề cốt lõi là người dùng có rất ít thông tin minh bạch về những gì công ty đứng sau thu thập và xử lý dữ liệu thu được”, RJ Cross, Giám đốc chiến dịch bảo vệ quyền riêng tư người tiêu dùng của tổ chức Public Interest Research Group (Mỹ), nói với Washington Post. “Nếu bạn đang nói những câu chuyện mang tính riêng tư cao, ở đầu bên kia, các công ty có thể đang nghe lén để phản hồi bạn”.
Theo Yang của Ropet, hầu hết dữ liệu người dùng sẽ lưu trên thiết bị, chỉ một số tính năng sử dụng đám mây nhưng ở dạng tùy chọn. “Nếu xử lý dữ liệu cần thiết và được cho phép, chúng tôi sẽ mã hóa, kiểm soát nghiêm ngặt và đặt quyền sở hữu rõ ràng về truy cập, lưu trữ và xóa bỏ”, Yang nói.
Trung Quốc cũng đang theo dõi sát sao việc doanh nghiệp thu thập dữ liệu trên đồ chơi AI. Bộ Công nghiệp và Công nghệ Thông tin Trung Quốc cuối năm 2025 cho biết đang xây dựng tiêu chuẩn đảm bảo chất lượng và độ an toàn của thiết bị này, cũng như bảo vệ dữ liệu và quyền riêng tư.
Sau đó, Trung Quốc tiếp tục soạn thảo dự luật mới nhằm kiểm soát dịch vụ AI, cách trí tuệ nhân tạo tương tác với con người, qua đó điều chỉnh vai trò của chúng. Quy định còn yêu cầu nhà cung cấp dịch vụ phải nhắc nhở người dùng rằng họ đang tương tác với AI, không phải con người. Mục đích nhằm ngăn chặn sự mờ nhạt ranh giới giữa các mối quan hệ ảo và thực.
Theo chuyên gia Yue của Đại học Nhân dân Bắc Kinh, việc đưa AI vào đời sống là điều thú vị, có thể tăng thêm trải nghiệm cuộc sống, tuy nhiên “không thể dạy bạn cách xây dựng các mối quan hệ trong thế giới thực”.
Ver2SolutionTổng Hợp
Tâm Lý Học NTD
Cuộc sống về già của thế hệ đầu tiên chọn ‘không con cái’
Thế hệ “gấp đôi thu nhập, không con cái” (DINK) đầu tiên ở Trung Quốc đang bước vào tuổi già và đối mặt với bài toán tự chăm sóc lẫn nhau khi đau ốm.
Mùa đông năm ngoái, bà Bao Yi, 73 tuổi, ở Thượng Hải bị viêm khớp dạng thấp khiến một cánh tay gần như mất khả năng vận động. Lần đầu tiên, bà phải dựa vào chồng, ông Shi Mingao, 75 tuổi, để mặc quần áo, rửa mặt và mở nắp chai.
Bao kết hôn năm 28 tuổi. Hai vợ chồng từng mong có con, nhưng sau nhiều lần sảy thai cùng áp lực chăm sóc cha mẹ già, kế hoạch này dần khép lại. Giai đoạn 38 tuổi, bà tin rằng bản thân không thể mang lại cuộc sống ổn định cho con khi phải đối mặt với sự mệt mỏi trong công việc.
Bà vẫn quyết định dừng việc sinh đẻ, nuôi thú cưng. Nhưng gia đình không chấp nhận chuyện không có cháu. Có lần, mèo trong nhà sinh con, cha bà ném ra ngoài, cho rằng bà quên việc sinh con do mải nuôi thú cưng. Đồng nghiệp cũng khuyên bà bỏ nuôi mèo, cho rằng chúng chiếm chỗ của những đứa trẻ trong tương lai.
Áp lực mà bà Bao chịu rất phổ biến trong một xã hội đặt nặng tư tưởng nối dõi tông đường. Tuy nhiên, sự kỳ vọng này đang mờ dần ở các thế hệ sau. Đối mặt với chi phí sinh hoạt đắt đỏ và thị trường việc làm khắc nghiệt, nhiều thanh niên thuộc Gen Z hiện nay chủ động chọn lối sống DINK hoặc phong trào “nằm thẳng” (tang ping – từ chối áp lực thăng tiến) để tự giải thoát khỏi các gánh nặng truyền thống.
Bà Bao được cho là thế hệ DINK đầu tiên ở Trung Quốc, trong bối cảnh kết hôn mà không có con còn hiếm và khó được chấp nhận. Hiện nay, lựa chọn này dần phổ biến. Theo điều tra dân số năm 2020, nước này có khoảng 188 triệu hộ gia đình hai người (không con cái), chiếm 38% tổng số, tập trung chủ yếu ở các đô thị lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh.
Bước vào tuổi già, câu hỏi của họ hiện ra rõ ràng: Không có con, sẽ dựa vào ai? Với Bao, câu trả lời không nằm ở sự hối tiếc. Bà cho rằng ngay cả khi có con, chúng cũng sẽ có cuộc sống riêng.
Nhịp sống của vợ chồng Bao tại căn hộ 30 m2 diễn ra theo một lịch trình cố định: thức dậy muộn, mua sắm trực tuyến, uống cà phê và dắt hai chú chó đi dạo công viên. Sau khi nghỉ hưu, Bao lấy bằng lái xe, học tâm lý học và dành nhiều thời gian trò chuyện với trí tuệ nhân tạo (AI).
Đôi khi, bà lướt danh bạ điện thoại rồi dừng lại ở một cái tên bạn bè nhưng không gọi. “Việc chủ động liên lạc với người khác cũng trở thành áp lực ở tuổi này”, bà nói. “Trò chuyện với AI dễ hơn vì không sợ làm phiền”.
Với Bao, tuổi già gắn liền với khả năng tự xoay xở. Tuy nhiên, căn bệnh viêm khớp đã thử thách điều đó. Một năm qua, ông Shi giúp bà mọi việc sinh hoạt cá nhân.
Hệ thống dưỡng lão của Trung Quốc đang đối mặt với khủng hoảng thiếu hụt nhân sự. Dự kiến trong 5 năm tới, nước này sẽ thiếu hơn 5 triệu điều dưỡng viên. Thực tế này khiến những người thuộc thế hệ DINK đầu tiên gặp khó khăn khi muốn tìm kiếm dịch vụ chăm sóc vào cuối đời.
Nhưng bà Bao nói không hối tiếc về lựa chọn thời trẻ, bởi bà quan niệm dù có con, chúng cũng sẽ phải bận rộn với cuộc sống riêng. Trong nhà, Bao vừa mua thêm một con chó máy và gọi nó là “em út”. Buổi tối, bà thường ngồi cạnh những chú chó của mình và trò chuyện.
“Chúng lẽ ra là con của chúng tôi”, bà nói

Ông Shi Mingao trong căn hộ ở Thượng Hải. Ảnh: Sixth Tone
Vợ chồng ông Zhou Ming ở Thượng Hải mang đến một góc nhìn khác. Ông nghỉ hưu sớm do mất thính lực nặng, không dùng smartphone và chỉ quanh quẩn trong căn hộ và công viên. Vợ ông, bà Jin Chenghua trở thành người chăm sóc chính, đưa chồng đi khám và hỗ trợ giao tiếp.
Hai người từng mong có con nhưng không thể. Đến khi về già, cảm giác thiếu vắng vẫn còn. “Những lúc mệt mỏi, tôi từng tưởng tượng có một đứa con hỏi han”, bà nói.
Ver2Soluton theo Vnexpress
Khởi Nghiệp
Xu hướng thành lập công ty một người sử dụng trí tuệ nhân tạo AI
Giới trẻ Trung Quốc đang có xu hướng thành lập các ‘công ty một người’ sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) làm hầu hết công việc, giữa lúc ‘lời nguyền tuổi 35’ được lan truyền trên mạng xã hội, theo AFP.
Mô hình công ty khởi nghiệp nhỏ đã trở nên phổ biến ở Thung lũng Silicon (Mỹ) và nhiều nơi khác, khi những công cụ AI tiên tiến nhanh chóng được coi là một cộng sự đáng hoan nghênh ngay cả khi chúng có thể khiến nhiều nhân viên tại các công ty hiện có bị sa thải.
Ngày càng nhiều người trẻ ở Trung Quốc lựa chọn mô hình nói trên, khi các thành phố cam kết đầu tư hàng triệu USD vào tài trợ và trợ cấp thuê mặt bằng cho các dự án như thế, phù hợp với mục tiêu chính trị của Bắc Kinh về “tự lực công nghệ”, theo AFP hôm nay 22.4.
“Công ty một người là sản phẩm của thời đại AI”, cô Karen Dai, người sáng lập công ty một người SoloNest có trụ sở tại Thượng Hải, nơi tổ chức các sự kiện cuối tuần dành cho những doanh nhân lập công ty một mình.
Trước đây, việc tự mình điều hành một doanh nghiệp rất khó khăn, nhưng sự hỗ trợ của AI đã “hạ thấp rào cản gia nhập”, theo cô Dai.
Vào một ngày chủ nhật ở Thượng Hải, khoảng 20 người ở độ tuổi 20 và 30 đã tập trung tại một phòng hội nghị để tham dự buổi trao đổi ý tưởng kéo dài 3 giờ đồng hồ lần thứ 134 do cô Dai tổ chức về chủ đề tự kinh doanh.
Một người tham dự tên Wang Tianyi hiện kiếm được tới 40.000 nhân dân tệ (hơn 154 triệu)/tháng bằng cách tạo ra các mẫu quảng cáo với sự hỗ trợ của AI cho doanh nghiệp.
Chàng trai 26 tuổi này, đã bỏ công việc quản lý sản phẩm tại một công ty internet vào năm ngoái, dự đoán rằng việc tự kinh doanh sẽ trở thành một xu hướng lớn.”Nhờ sự hỗ trợ công nghệ từ AI, (các công ty một người) có lợi thế về hiệu quả”, Wang nói với AFP.
“Ranh giới vô hình”
Trên mạng xã hội Trung Quốc, trong nhiều năm qua đã có lời than phiền về cái gọi là “lời nguyền tuổi 35”, sự phân biệt đối xử về tuổi tác phổ biến trong lĩnh vực công nghệ, chính quyền và các lĩnh vực cạnh tranh khác.
“Ở tuổi 35, dường như có một ranh giới vô hình. Mọi người có thể phải đối mặt với một số thách thức trong công việc. Công ty có thể đánh giá lại xem ai còn phù hợp để ở lại”, cô Dai (38 tuổi) nói.
Nhưng những người trẻ tuổi, đã chứng kiến một thập niên tăng trưởng kinh tế nhanh chóng ở Trung Quốc, có khát vọng phát triển, theo cô Dai, tác giả của cuốn sách “Công ty một người”.
“Khi đến 30 tuổi hoặc thậm chí trẻ hơn, bạn sẽ tự hỏi: khi tôi đạt đến ranh giới vô hình 35 tuổi, tôi nên chuẩn bị những gì?”, cô Dai nói.
Cô Karen Dai, người sáng lập công ty một người SoloNest ở Thượng Hải. Ảnh: AFP
Cô Wei Xin (34 tuổi) cư trú tại Thượng Hải, biết rằng công việc của cô với tư cách là người xem xét tài liệu tại một công ty tư vấn nước ngoài sẽ bị thay thế bởi AI trước khi điều đó thực sự xảy ra.
Do đó, cô đã đăng ký một khóa học về mô hình AI đa phương thức Gemini của Google và thử tạo ra một phiên bản kỹ thuật số do AI tạo ra của chính mình, trước khi chuyển sang sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.
“Có một chút lo lắng về AI. Nếu tôi không sử dụng, không tiếp cận nó, tôi có thể sớm bị loại bỏ”, cô Wei, người đã trở về Trung Quốc vào năm ngoái sau khi lấy được bằng cấp tại Mỹ, chia sẻ.
Chính sách khuyến khích
Nhiều thành phố của Trung Quốc đang triển khai các chính sách hỗ trợ các công ty một người sử dụng AI, và sử dụng chữ viết tắt tiếng Anh “OPC” cho công ty một người. Đây là một cách dùng tiếng Anh khá hiếm trong chính sách chính thức ở Trung Quốc, theo AFP.
Vào tháng 11.2025, thành phố Tô Châu đã cam kết đào tạo “hơn 10.000 nhân tài OPC” vào năm 2028 và rót khoảng 700 triệu nhân dân tệ vào các lĩnh vực như robot AI, chăm sóc sức khỏe và giao thông thông minh.
Thành phố Thành Đô trong tháng trước cũng đã hứa trợ cấp lên đến 20.000 nhân dân tệ cho sinh viên tốt nghiệp để thành lập các công ty một người sử dụng AI.
Những biện pháp như thế là “phần thưởng để giúp các công ty khởi nghiệp này phát triển và thành công”, theo ông Kyle Chan, chuyên gia về phát triển công nghệ của Trung Quốc tại Viện Brookings (Mỹ).
Tài trợ cho các OPC là một cách mới, tiết kiệm chi phí để giải quyết vấn nạn thất nghiệp cao trong giới trẻ ở Trung Quốc, theo AFP. “Chi phí để chính quyền địa phương thực hiện việc này cho một OPC là rất thấp”, ông Chan nhận định.
Ver2Solution theo Thanh Niên
Công Nghệ Phần Mềm
Vì sao Zuckerberg thà đốt trăm tỷ USD còn hơn về nhì trong cuộc đua AI?
Trong cuộc đua AI, Zuckerberg chấp nhận mạo hiểm 600 tỷ USD với triết lý “thà phí tiền còn hơn tụt lại”, hé lộ chiến lược táo bạo và nỗi lo bị gạt khỏi cuộc chơi định hình tương lai.
Trong một phát biểu thẳng thắn làm khuấy động cả thung lũng Silicon, CEO Meta Mark Zuckerberg đã vẽ nên một lằn ranh rõ ràng, đó là thà “tiêu phí vài trăm tỷ USD” còn hơn là người về nhì trong cuộc đua đến trí tuệ nhân tạo tổng quát (AGI), hay còn gọi là siêu trí tuệ.
Không phải là một lời nói suông, đây còn là là tuyên ngôn cho một canh bạc thế kỷ, một chiến lược “tất tay” được bảo hiểm bằng nguồn lực tài chính khổng lồ và một nỗi sợ hãi hữu hình, đó là nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.
Canh bạc 600 tỷ USD và nỗi sợ mang tên “lỡ nhịp”
Trong podcast Access phát hành gần đây, Zuckerberg đã chính thức xác nhận cam kết đầu tư ít nhất 600 tỷ USD vào các trung tâm dữ liệu và hạ tầng tại Mỹ cho đến năm 2028. Con số này, theo Giám đốc tài chính Susan Li, bao gồm toàn bộ hoạt động xây dựng, vận hành và cả nhân sự của Meta trên đất Mỹ. Đây là một khoản chi khổng lồ, đủ sức làm chùn tay bất kỳ hội đồng quản trị nào.
Vậy tại sao Zuckerberg lại sẵn sàng mạo hiểm đến vậy? Câu trả lời nằm ở quan điểm của ông về rủi ro. Với CEO Meta, rủi ro lớn nhất không phải là việc xây dựng thừa thãi hạ tầng hay đầu tư quá tay, mà là việc xây dựng quá chậm.
“Nếu bạn xây dựng quá chậm, trong khi siêu trí tuệ có thể xuất hiện sau 3 năm mà bạn lại chuẩn bị cho kịch bản 5 năm, thì bạn sẽ mất vị thế trong công nghệ mà tôi tin sẽ là quan trọng nhất, tạo ra nhiều sản phẩm, đổi mới và giá trị nhất trong lịch sử”, ông giải thích.
Lập luận này biến khoản đầu tư 600 tỷ USD từ một chi phí khổng lồ thành một dạng “phí bảo hiểm” đắt đỏ. Đó là khoản phí để Meta chắc chắn có một vé trên chuyến tàu đến tương lai, một tương lai mà AGI được dự đoán sẽ định hình lại mọi ngành công nghiệp, mọi khía cạnh của đời sống xã hội. Đối với Zuckerberg, “ít nhất với một công ty như Meta, rủi ro nằm ở việc chưa đủ táo bạo, chứ không phải quá táo bạo”.
“Bong bóng AI” và bài học từ lịch sử
Zuckerberg không hề né tránh khả năng về một “bong bóng AI”. Ông thẳng thắn thừa nhận đây là điều “khá có thể xảy ra”, và so sánh nó với những cơn sốt đầu tư trong lịch sử như bong bóng đường sắt hay sự sụp đổ của dot-com cuối năm 1990.
Trong thời kỳ đó, sự hưng phấn quá mức đã dẫn đến việc xây dựng hạ tầng ồ ạt, nhiều công ty phá sản, nhưng cuối cùng, những cơ sở hạ tầng đó (đường ray xe lửa, cáp quang) vẫn còn lại và tạo nền tảng cho sự phát triển về sau.
Những lo ngại của Zuckerberg không phải là không có cơ sở. Làn sóng đầu tư vào AI đang ở mức độ chưa từng có.
Dữ liệu từ Statista cho thấy thị trường AI toàn cầu hiện được định giá khoảng 244,2 tỷ USD. Riêng trong năm 2025, các tập đoàn công nghệ Mỹ đã dự kiến chi hơn 155 tỷ USD cho phát triển lĩnh vực này.
Một nghiên cứu của MIT công bố tháng 8/2025 càng làm tăng thêm sự thận trọng khi chỉ ra 95% các chương trình thí điểm AI đã thất bại trong việc mang lại lợi nhuận, bất chấp hơn 40 tỷ USD đã được rót vào.
Ngay cả Sam Altman, CEO của OpenAI, cũng đã lên tiếng cảnh báo về tình trạng định giá quá cao và sự “hưng phấn phi lý” xung quanh các startup AI.
Đối mặt với những con số và cảnh báo này, chiến lược của Zuckerberg càng lộ rõ tính chất của một canh bạc có tính toán. Ông biết rõ nguy cơ, nhưng ông đặt cược rằng phần thưởng cho người chiến thắng sẽ lớn hơn rất nhiều so với thiệt hại của những người thua cuộc, kể cả khi họ đã “đốt” hàng trăm tỷ USD.
Tại sao Meta không sợ phá sản?
Điểm khác biệt cốt lõi và cũng là lợi thế lớn nhất của Meta so với các đối thủ như OpenAI hay Anthropic, theo Zuckerberg, chính là sự tự chủ về tài chính. Meta được chống đỡ bởi cỗ máy kiếm tiền khổng lồ từ quảng cáo, một mô hình kinh doanh đã được chứng minh là bền vững qua nhiều thập kỷ. Cổ phiếu Meta đã tăng gần 40% trong năm qua, cho thấy sự tin tưởng của thị trường.
“Chúng tôi không có nguy cơ phá sản”, Zuckerberg khẳng định một cách tự tin.
Trong khi đó, các phòng thí nghiệm AI tư nhân khác lại sống dựa vào các vòng gọi vốn liên tục. Sự tồn tại của họ không chỉ phụ thuộc vào tiến độ nghiên cứu mà còn bị ảnh hưởng nặng nề bởi các yếu tố kinh tế vĩ mô. Một cú sốc thị trường, một cuộc suy thoái kinh tế có thể khiến dòng vốn cạn kiệt, đẩy họ vào tình thế nguy hiểm khi phải trang trải chi phí tính toán (compute cost) ngày càng phình to.
“Nếu rơi vào vị thế của họ, tình thế sẽ khác”, Zuckerberg nói. Lợi thế này cho phép Meta suy nghĩ và hành động trong một khung thời gian dài hơn, tập trung vào nghiên cứu nền tảng mà không bị áp lực phải tạo ra lợi nhuận ngay lập tức từ AI. Họ có thể xây dựng một pháo đài hạ tầng vững chắc, sẵn sàng cho cuộc chiến marathon thay vì những trận đánh ngắn hạn.
Bên trong “lò luyện” siêu trí tuệ
Để hiện thực hóa tham vọng AGI, Meta không chỉ ném tiền vào phần cứng mà họ còn đang xây dựng một hệ sinh thái nhân tài và nghiên cứu đặc biệt. Trọng tâm của nỗ lực này là một phòng thí nghiệm siêu trí tuệ mới được thành lập.
Đây không phải là một bộ phận cồng kềnh. Zuckerberg mô tả nó như một nhóm tinh hoa từ 50 đến 100 nhà nghiên cứu hàng đầu, hoạt động theo một cơ cấu “rất phẳng” và không có hạn chót áp đặt từ trên xuống. “Đây là nghiên cứu và bạn không thể biết chính xác sẽ mất bao lâu”, ông nói, ví dự án như một “đề tài khoa học tập thể”.
Cách tiếp cận này, kết hợp với chiến lược biến “sức mạnh tính toán trên mỗi nhà nghiên cứu” thành lợi thế cạnh tranh, đã biến Meta thành một thỏi nam châm hút nhân tài. Họ không ngần ngại đưa ra các gói đãi ngộ hàng triệu USD, thậm chí các khoản thưởng ký hợp đồng lên tới 100 triệu USD, để lôi kéo những bộ óc xuất sắc nhất từ chính các đối thủ như OpenAI, Google DeepMind và Anthropic.
Thương vụ trị giá 14,3 tỷ USD để sở hữu gần 50% cổ phần của Scale AI và đưa CEO Alexandr Wang về dẫn dắt nỗ lực AGI là minh chứng rõ ràng nhất cho sự quyết liệt này.
Dù gần đây Meta đã phải tạm thời “đóng băng” tuyển dụng ở mảng AI sau một đợt chi tiêu quá lớn, động thái này chỉ cho thấy sự điều chỉnh chiến thuật chứ không làm thay đổi chiến lược tổng thể: tập trung nguồn lực tốt nhất cho mục tiêu quan trọng nhất.
Không đơn thuần là một chiến lược kinh doanh, quan điểm của Mark Zuckerberg về AI còn là triết lý về sự sinh tồn trong kỷ nguyên công nghệ mới. Ông không nhìn AI như một sản phẩm, mà như một nền tảng hạ tầng cơ bản của tương lai, giống như điện hay internet. Bỏ lỡ nó đồng nghĩa với việc tự biến mình thành kẻ lạc hậu.
Canh bạc của ông thực chất là một cuộc đối đầu giữa 2 loại rủi ro: rủi ro tài chính (lãng phí tiền bạc vào một bong bóng tiềm tàng) và rủi ro chiến lược (bị loại khỏi cuộc chơi định hình thế giới). Zuckerberg đã dứt khoát chọn đối mặt với rủi ro tài chính. Đối với ông, tiền có thể kiếm lại được, nhưng vị thế dẫn đầu trong một cuộc cách mạng công nghệ chỉ đến một lần.
Ver2Solution theo Dân Trí
-
Livestream10 tháng agoTài liệu nghiên cứu phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến hành vi mua sắm ngẫu hứng của người tiêu dùng
-
Tâm Lý Học NTD10 tháng agoSự khác nhau giữa 3 kênh bán hàng phổ biến trên thị trường Facebook – Tiktok – Shopee
-
Công Nghệ Phần Cứng8 tháng agoMeta sẵn sàng định nghĩa lại thiết bị chủ đạo của tương lai
-
Social10 tháng agoMột sinh vật mới tồn tại giữa sự sống và không phải sự sống
-
Công Nghệ Phần Mềm8 tháng agoỨng dụng lên top vượt ChatGPT
-
Xu Hướng10 tháng agoNghành du lịch doanh thu tăng mạnh nhờ xu hướng ‘Vietnam is calling’
-
Xu Hướng10 tháng agoXu hướng mua sắm túi xách mùa hè mới nhất 2025
-
Livestream10 tháng agoLivestream nhẹ nhàng mà doanh thu đậm sâu


