Connect with us

Tâm Lý Học NTD

Trả tiền thuê chỗ giả văn phòng làm việc

Published

on

Nếu không có việc làm, bạn có sẵn lòng trả tiền thuê một chỗ làm để giả vờ đi làm không? Trả tiền thuê chỗ giả văn phòng làm việc.

Nếu hoàn toàn có thể làm việc tại nhà, bạn có muốn thuê một chỗ làm chỉ để trải nghiệm việc ra khỏi nhà lúc 9h sáng và quay về lúc 5h chiều không? Cứ tưởng câu trả lời đều là không – không có việc thì tìm việc, và đã được ở nhà thoải mái ai lại muốn vất vả đi về? Nhưng ở Trung Quốc không thế.

Trong tiểu phẩm hài phát sóng hồi tháng 12-2024, một công ty tên “Giả vờ làm việc” có các nhân viên trả phí để đến văn phòng ngồi chơi, vờ bận rộn. Chuyện có ai ngờ, các video được gắn thẻ “cuộc sống công sở giả tạo” lại trở thành trào lưu lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội Xiaohongshu và Douyin cả năm nay, thu hút hơn 100 triệu lượt xem, theo thống kê của South China Morning Post.

Theo Nhân Dân Nhật Báo, tại một tòa nhà văn phòng ở khu Tĩnh An, Thượng Hải, một không gian làm việc chung mang tên Vidu bất ngờ nổi tiếng khi trở thành nơi tập trung những người trẻ tự bỏ tiền túi để thuê chỗ làm giả, hiện tượng được dân mạng đặt biệt danh là “công ty giả vờ đi làm”.

Họ không có công việc thực sự, nhưng sẵn sàng mua một chiếc bàn tạm thời như một cầu nối để duy trì thói quen và tiếp xúc với xã hội, cho thấy áp lực thất nghiệp và giữ thể diện đang nặng nề đến mức nào.

Trả phí để có cảm giác đang làm việc

Văn phòng cho thuê nơi giả đò làm việc xuất hiện nhiều ở các thành phố như Bắc Kinh, Hàng Châu, Thành Đô, Thượng Hải và Thâm Quyến. Với 30-50 nhân dân tệ (khoảng 4-7 USD) một ngày, người thuê chỗ không phải chấm công, có sẵn bàn làm việc, WiFi, bữa trưa, cà phê và không gian chẳng khác gì một văn phòng thật. Thậm chí phiếu lương, quản lý, bảo hiểm xã hội và chứng chỉ thực tập nếu cần cũng có luôn.

Công ty mở cửa từ 9h sáng tới 5h chiều, ai thích có thể ở lại đến 10-11h đêm. Theo Nhân Dân Nhật Báo, trên một số trang web mua theo nhóm, giá cho một ngày dùng thử chỗ ngồi 8 tiếng tại “công ty làm việc giả” chỉ là 9,9 nhân dân tệ.

Nhu cầu thị trường lớn nhanh đến nỗi một công ty ở Đông Quản bắt đầu quảng cáo trực tuyến vào tháng 4 mà đến tháng 5 đã kín chỗ. Tình trạng trở nên éo le khi ông chủ của công ty này phải “sàng lọc” ứng viên đến thuê chỗ, nghĩa là cơ hội “giả làm việc” cũng cạnh tranh khốc liệt.

Một công ty ở Thâm Quyến quảng cáo văn phòng của mình là “điều tuyệt vời nhất khi làm việc không phải là mức lương, mà là những người giả vờ bận rộn bên cạnh bạn”. Tờ The Online Citizen của Singapore đánh giá rằng tất cả những thứ này giúp một số người thất nghiệp cảm thấy an ủi vì duy trì được thói quen đi làm mỗi ngày, nuôi hy vọng môi trường chuyên nghiệp giả có thể “nhả vía” cơ hội công việc thật.

Những người có đầu óc kinh doanh đã nhanh chóng “chế” thêm nhiều phiên bản văn phòng “giả vờ làm việc” mới lạ. Chẳng hạn một studio dùng livestream cũng được thiết kế lại thành “văn phòng ảo”, một công ty luật tái sử dụng văn phòng bỏ không cho thuê, để luật sư thật ngồi làm việc cùng “nhân viên ảo” đang lướt TikTok hay chơi game giết thời gian.

Hay như một nông trại ở ngoại ô Bắc Kinh chuyển thành nơi mà người ta có thể trả lời email dưới vòm nắng và đào cà rốt vào giờ nghỉ trưa.

Tình nguyện dối lừa đổi lấy bình an tâm hồn

Mô hình “giả vờ làm việc” có thể coi là phao cứu sinh cho những người thất nghiệp. Phi Vũ, 30 tuổi, chủ một công ty mô hình này, chia sẻ rằng thứ anh bán không phải là chỗ ngồi, mà là một chỗ để giữ thể diện, “tránh sự kỳ thị vì thất nghiệp, tránh những ánh nhìn lo lắng, những câu hỏi khó xử của gia đình nếu biết mình vô công rỗi nghề”.

Chuyện này thật ra không quá lạ, bởi xã hội Nhật Bản trong đợt suy thoái kinh tế 1989 cùng nhiều áp lực cũng tạo ra một số ông chồng thất nghiệp. Sáng sáng họ mặc sơ mi đeo cà vạt xách cặp rời nhà rồi đến thư viện hoặc công viên ngồi suy nghĩ thẫn thờ và ngủ, chiều tới giờ tan tầm thì hòa vào dòng người về nhà. Nhìn mệt mỏi chẳng khác nào đi làm thật sự. Nhờ đó tránh nỗi xấu hổ với gia đình.

Khi công ty phá sản, Gia Vĩ, cựu nhân viên thương mại điện tử đến từ Hàng Châu, đã dành nhiều ngày ở quán cà phê để nộp đơn xin việc. Anh sẽ rời quán cà phê vào giờ tan làm thường lệ, thậm chí thỉnh thoảng ở lại đến khuya để bắt chước làm thêm giờ. Thất nghiệp rất căng thẳng, nhưng Gia Vĩ “không muốn truyền sự tiêu cực đó cho gia đình mình”, anh kể với hãng truyền thông Yunxi Technology (Trung Quốc).

Tương tự, Chen, 29 tuổi, cựu công nhân sản xuất chất bán dẫn ở tỉnh Hồ Bắc, đã chọn cách không nói với bạn gái mình sau khi bị sa thải vào năm ngoái. Với hai tháng tiền trợ cấp thôi việc, Chen dành thời gian ở thư viện để chuẩn bị cho kỳ thi tuyển công chức cấp tỉnh sắp diễn ra.

thuê làm - Ảnh 2.

Ở nhà dễ bị xao nhãng nên nhiều người chọn đến văn phòng giả để hưởng chút không khí công sở. Ảnh: Xiaohongshu

Phi Vũ thống kê 40% khách hàng là sinh viên mới tốt nghiệp đại học, tới để chụp ảnh làm bằng chứng thực tập gửi cho giảng viên, 60% còn lại là người làm việc tự do, tuổi trung bình khoảng 30, trẻ nhất là 25. Biao Xiang, giám đốc Viện Nhân học xã hội Max Planck ở Đức, cho rằng trào lưu này là cách người trẻ thể hiện sự chán nản với các chuẩn mực xã hội và công việc văn phòng thông thường.

“Mọi người cảm thấy đoàn kết khi đến công ty “giả vờ làm việc” cùng những người khác, và hiểu thêm về hoàn cảnh của nhau. Bản thân từ “giả vờ” đã hàm ý một sự lựa chọn chủ động không gượng ép của họ rồi” – Xiang nói với BBC.

Char Siu, 29 tuổi, ở Quảng Châu, đã “giả vờ đi làm” suốt hai năm mà không cho bố mẹ biết sau khi kiệt sức vì áp lực KPI, văn hóa nhậu nhẹt và sự thao túng nơi công sở tại các công ty Internet lớn. Cô dùng biệt danh “Thịt heo nướng” trên mạng để tự giễu bản thân vì ở Quảng Đông, cha mẹ thường nói với con cái kém may mắn rằng: “Thà sinh ra một miếng thịt heo nướng còn hơn là con”.

Để duy trì “vỏ bọc công việc”, Siu bịa là đang làm tại một doanh nghiệp nhà nước lớn với giờ làm linh hoạt, thậm chí mua bánh ú để giả làm “quà công ty tặng” dịp Tết Đoan ngọ, và kể chuyện “đi công tác” cho bố mẹ yên tâm. Trước đây, sếp, công ty và dư luận luôn làm Siu bận tâm; còn sau hai năm giả vờ, cô chỉ sống, ăn uống, mơ mộng và thấy bình yên hơn bao giờ hết.

Gom xấu hổ và thất vọng để xây gì đó mới

Thực chất, văn phòng “giả vờ làm việc” không chỉ là nơi che giấu thất nghiệp, đối với nhiều người đã có việc làm, nó đang trở thành một không gian chuyển đổi.

Chu Tuấn, ông chủ công ty “Giả vờ làm việc” ở ngoại ô phía đông Bắc Kinh, kể với tạp chí The Dial, khách hàng của ông chủ yếu là người có nhiều năm kinh nghiệm, tuổi trung niên, thường đã có con và gánh trên vai nghĩa vụ tài chính lớn. Họ không đến để lười biếng mà để làm mới bản thân, tạo dựng một doanh nghiệp mới, hoặc kiếm tiền từ việc thất nghiệp tạm thời.

Tần Yên, một bà mẹ hai con, từng là quản trị viên tại một công ty tài chính và là khách quen của Chu Tuấn. Khi một bé được năm tuổi, cô muốn quay lại làm việc nhưng không mặn mà với văn phòng truyền thống, mà muốn tự mình xây dựng cái gì đó riêng.

Tại văn phòng giả lập, Tần Yên đã phát triển một dòng sản phẩm NSFW (Not Safe For Work – không phù hợp cho công sở) gồm đồ chơi, dụng cụ nhập vai, truyện và nhạc bán theo gói với nhiều mức giá tùy độ phức tạp.

Dù dự án chưa có lãi, những “đồng nghiệp” bất đắc dĩ tại đây lại sẵn sàng lắng nghe cô thuyết trình ý tưởng và góp ý. Tần Yên chấp nhận bị nói là “giả vờ làm việc”, coi mô hình này là tấm lưới an toàn về mặt tâm lý, giúp cô cảm thấy bớt cô đơn hơn.

Với Lưu Quan Kiệt, chủ một công ty tương tự ở Thâm Quyến, thì khách hàng có vẻ đa dạng hơn gồm sinh viên chưa đi làm muốn tập quen nhịp làm việc, người tìm việc đến để gặp gỡ và xây dựng sự tự tin, người có việc làm nhưng thiếu không gian văn phòng cố định, và người làm thêm cần không gian văn phòng giá rẻ.

Đối với những người làm việc tự do, không gian này còn mang lại hiệu suất làm việc cao hơn. Tân Kỳ, làm việc trong lĩnh vực tài chính, đã thuê chỗ ngồi tại đây. Cô cho hay trước đây làm việc tại nhà thường xuyên bị sao nhãng.

Giờ đây, cô chỉ cần làm việc 2-3 ngày tại văn phòng thuê để giải quyết tất cả công việc của một tuần. Nhờ đó, thay vì chỉ làm cho hai công ty, cô hiện có thể nhận việc của 10 công ty cùng lúc. Tân Kỳ đánh giá đây là môi trường làm việc lý tưởng vì đồng nghiệp thật sự là đối tác, chứ không phải để “cùng khẩu nghiệp” chốn công sở.

Giáo sư Thôi Liên (ĐH Tài chính và Kinh tế Thượng Hải) nhận định trên tờ Business Weekly phiên bản Đài Loan: “văn phòng giả” không chỉ cho thuê chỗ ngồi mà còn đáp ứng nhu cầu được tôn trọng, kết nối và hỗ trợ tâm lý, giúp người đang gặp khó khăn nghề nghiệp chia sẻ kỹ năng, tìm cơ hội mới.

Mặc dù mô hình này mang lại sự an ủi và cơ hội, các chuyên gia cũng cảnh báo về mặt trái của nó. Trương Ung, giáo sư tại Đại học Khoa học và Công nghệ Vũ Hán, đánh giá đây là một “hiện tượng riêng lẻ” ở Trung Quốc, phản ánh thực trạng xã hội đặt quá nhiều áp lực thành công.

Lời khuyên của vị giáo sư là nên bắt đầu bằng cách nhìn nhận trung thực hoàn cảnh, tìm hiểu kỹ thị trường lao động, cởi mở chia sẻ với gia đình và xây dựng một tư duy lành mạnh hơn về con đường nghề nghiệp, tìm kiếm sự tư vấn chuyên nghiệp.

Trong khi đó, tờ China Youth Daily trích dẫn lời cảnh báo từ các luật sư đối với các công ty giả vờ làm việc “nên cân nhắc việc quản lý nhân sự hiệu quả để tránh hoạt động bất hợp pháp hoặc bị lợi dụng cho các hoạt động bất hợp pháp”.

Trào lưu “giả vờ làm việc” là một triệu chứng rõ rệt cho sự bất an sâu sắc trong xã hội Trung Quốc. The Dial nhận định “quan sát bên ngoài, nền kinh tế Trung Quốc vẫn có vẻ vững chắc nhưng bên trong thì nhiều người lao động trí óc đang ở độ tuổi trung niên, tâm trạng lại rất lo lắng và thất vọng”.

Khủng hoảng việc làm đặc biệt nghiêm trọng đối với giới trẻ và lao động trung niên. Năm 2023, giáo sư kinh tế Trương Đan Đan (Đại học Bắc Kinh) ước tính tỉ lệ thất nghiệp của thanh niên có thể lên tới 46,5%.

Báo Wall Street Journal đưa tin hồi tháng 5 rằng “cách đây không lâu, bất kỳ ai cũng có thể xem xét kỹ lưỡng hàng loạt dữ liệu chính thức từ Trung Quốc, rồi chúng bắt đầu biến mất”. Sau đó, chính phủ đã thay đổi phương pháp tính toán để loại trừ sinh viên ra khỏi số liệu thống kê. Mặc dù vậy, tỉ lệ thất nghiệp của nhóm tuổi từ 16 đến 24 (không tính sinh viên đang đi học) vẫn ở mức 14,9% vào tháng 5, cao hơn nhiều so với cùng kỳ năm ngoái.

Diễn đàn Công nhân Trung Quốc gọi đây là “thời kỳ băng hà việc làm”. Năm nay có 12,22 triệu người tốt nghiệp đã tham gia vào thị trường cạnh tranh việc làm, khiến cụm từ “tốt nghiệp và thất nghiệp” gần như trở thành chuyện thường tình.

Thất nghiệp bị gắn mác “bất tài” hoặc “lười biếng”, người trẻ vì vậy không chỉ chịu khó khăn tài chính mà còn phải đối mặt với nhiều áp lực tâm lý khác nhau và xu hướng tự chối bỏ bản thân.

Giáo sư Trương Hữu Lang (ĐH Nhân dân Trung Quốc) cho rằng “giả vờ làm việc” phản ánh các vấn đề xã hội như áp lực nghề nghiệp và bản sắc cá nhân, đồng thời cho thấy xu hướng doanh nghiệp nhỏ linh hoạt tận dụng không gian nhàn rỗi về cơ bản là một mô hình phái sinh của nền kinh tế chia sẻ văn phòng.

Ver2Solution theo Tuổi trẻ

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xu Hướng

Streamer Việt Nam được xem nhiều nhất thế giới

Published

on

Hoàng Luân, Bình luận viên Liên Minh Huyền Thoại Việt Nam, dẫn đầu trong danh sách streamer có lượng người xem cao nhất thế giới tháng qua. Streamer Việt Nam được xem nhiều nhất thế giới.

Báo cáo trong tháng 11 của nền tảng phân tích Streams Charts cho thấy Hoàng Luân, nhà phát sóng người Việt là YouTuber có lượng xem đồng thời cao nhất của YouTube Gaming. Cụ thể, hai giải vô địch Liên Minh Huyền Thoại và Liên Quân Mobile đã giúp tổng theo dõi của các kênh này tăng trưởng mạnh.

Kết thúc vào đầu tháng 11, chung kết thế giới Liên Minh Huyền Thoại chứng kiến mùa giải đi xuống về mức độ hấp dẫn. Chức vô địch thứ 3 liên tiếp của T1 cũng không giúp lôi kéo thêm người xem ở các thị trường phương Tây vốn lệch múi giờ. Đồng thời, màn trình diễn kém cỏi của các tổ chức chức châu Mỹ cũng gây thất thoát lượng khán giả Brazil, vốn là một trong những thị trường quan trọng nhất.

streamer anh 1
Danh sách streamer đạt lượng xem đồng thời cao nhất trên YouTube tháng 11. Ảnh: Streams Charts.

Việt Nam nằm trong số ít khu vực có sự tăng trưởng mạnh về người xem Liên Minh Huyền Thoại. T1 và LCK trở thành chủ đề được quan tâm bởi người trẻ trong nước, bên cạnh các môn thể thao truyền thống. Trận chung kết vừa qua ghi nhận hơn 1,3 triệu khán giả Việt Nam xem đồng thời. Kênh phát sóng đồng thời (co-stream) của Hoàng Luân cũng đạt được khoảng 420.000 người xem lúc cao nhất. Thành tích này biến nhà sáng tạo người Việt trở thành YouTuber Gaming được xem nhiều nhất trên toàn cầu trong tháng 11.

Giải vô địch Liên Quân Mobile thế giới AIC diễn ra tại Hà Nội vừa qua cũng được đặt kỳ vọng về lượng khán giả bùng nổ. Tuy nhiên, các đại diện nước chủ nhà thi đấu kém cỏi, tiếp tục để thua Thái Lan, Đài Bắc (Trung Quốc) từ sớm. Điều này ảnh hưởng lớn đến lượng khán giả theo dõi vòng chung kết.

Trong tháng 12, vòng chung kết những tựa game quan trọng cũng đang diễn ra. PUBG và PUBG Mobile kết hợp tổ chức tại Thái Lan. Việt Nam hiện có 3 đại diện tiến sâu vào vòng cuối. Giải thưởng cho đội vô địch trò chơi lên đến 500.000 USD. Đồng thời, người chơi hay nhất sẽ nhận được một chiếc Porsche Cayenne.

Ngoài ra, nhiều đội game đại diện Việt Nam cũng sẽ tham dự SEA Games 33. Năm nay có 4 trò chơi thi đấu chính thức gồm FC Mobile, Liên Quân Mobile, Mobile Legend: Bang Bang và FreeFire. Ngoài ra, Audition sẽ góp mặt dưới hình thức môn biểu diễn, không tính vào bảng tổng sắp huy chương.

Ver2Solution theo ZNews

Continue Reading

Xu Hướng

Người nước ngoài đổ xô săn quần áo thương hiệu Việt

Published

on

Thay vì du lịch, trải nghiệm văn hóa, nhiều người nước ngoài đổ xô săn quần áo thương hiệu Việt, bay đến Việt Nam với những chiếc vali rỗng để mua sắm quần áo thương hiệu Việt.

Đầu tháng 12, Natalie, 29 tuổi, bay từ Singapore đến TP HCM khi nghe tin các hãng thời trang Việt Nam ra mắt sản phẩm mới. Chỉ sau một ngày, cô đã chi hơn 1.000 USD để mua sắm.

Trước đây, Natalie đến Việt Nam chủ yếu để khám phá cảnh quan và ẩm thực. Tuy nhiên, từ đầu năm nay, khi trào lưu “Vietnam haul” (khách quốc tế khoe thành quả mua sắm đồ hiệu bình dân Việt) nở rộ trên mạng xã hội, cô bắt đầu chuyển hướng.

“Trong năm nay tôi đã đến Việt Nam vài lần, mỗi chuyến đi tiêu ít nhất một nghìn USD chỉ để mua quần áo”, cô gái 29 tuổi nói.

Ban đầu chỉ định “bắt trend” cho vui, nhưng khi đến tận nơi, Natalie nói đã “rất sốc” bởi đồ thời trang Việt giá rẻ trong khi chất lượng tốt hơn hẳn. Các sản phẩm cô mua tại TP HCM có giá dao động 10-50 USD, thiết kế mang phong cách đường phố bắt mắt và chất liệu cotton thoáng mát.

Việc nhiều ngôi sao quốc tế gần đây lăng xê thời trang Việt càng khiến cô khao khát sở hữu. Cô gái Singapore cho biết 80% tủ đồ của Natalie là các thương hiệu nội địa Việt Nam.

Tại phố mua sắm Trần Quang Diệu, phường Bàn Cờ (TP HCM), Krizia Sigua, 24 tuổi, cũng choáng ngợp trước sự đa dạng mẫu mã. Cô gái Philippines “xuống tiền” không đắn đo cho những mẫu váy corset tôn dáng hay thiết kế lụa, linen có giá 15-80 USD.

“Để mua được những món đồ độc đáo, tôi còn lùng sục cả những cửa hàng nằm sâu trong hẻm nhỏ”, Krizia kể.

Krizia nói sức hút lớn nhất của thời trang Việt nằm ở giá trị thực tế. Cô so sánh một chiếc corset may chỉn chu tại Philippines có giá 100-135 USD, nhưng sản phẩm tương đương ở Việt Nam chỉ khoảng 57–76 USD. “Mức giá hợp lý đến kinh ngạc so với chất lượng nhận được”, cô nhận xét.

Cơn sốt “Vietnam Haul” không chỉ dừng lại ở vài cá nhân như Natalie hay Krizia. Hơn một tháng qua, hàng nghìn tài khoản người nước ngoài đã “đu trend” săn đồ “local brand Viet” (thương hiệu nội địa Việt Nam) trên mạng xã hội. Các video có hashtag “viet nam shopping haul”, “viet nam haul”, “local brand Viet” thu hút hàng triệu lượt xem, biến thời trang Việt thành một “đặc sản” du lịch mới.

Krizia Sigua, 24 tuổi, người Philippines đu trend mua đồ local brand Việt tại TP HCM, tháng 9/2025. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Krizia Sigua, 24 tuổi, người Philippines đu trend mua đồ local brand Việt tại TP HCM, tháng 9/2025. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Ông Lê Bách Tùng, nhà sáng lập thương hiệu Bunny Hill, cho biết lượng khách quốc tế đã tăng gấp ba lần so với cùng kỳ năm ngoái, chủ yếu từ Singapore, Thái Lan, Malaysia và Philippines. Doanh thu bùng nổ khiến thương hiệu này đang xem xét mô hình ký gửi (consignment store) để tiếp cận thị trường nước ngoài bền vững hơn.

Đại diện thương hiệu Degrey, ông Nguyễn Nhật Hoàng, cũng ghi nhận lượng khách quốc tế tăng 35–40%, mở rộng sang cả nhóm khách Hàn Quốc và Nhật Bản trong độ tuổi 18-30. Theo ông Hoàng, khách ngoại ngày càng tò mò và muốn khám phá những thương hiệu có câu chuyện riêng, thay vì chỉ mua sắm hàng gia công giá rẻ như trước. “Hiện tượng Vietnam Haul thật sự mang lại năng lượng tích cực cho toàn ngành may mặc, thời trang Việt”, ông Hoàng nói.

Tuy nhiên, khi nhu cầu tăng, thách thức lớn nhất không phải là bán hàng, mà là giữ chất lượng ổn định. Ông Hoàng nhấn mạnh phải kiểm soát chất lượng chặt chẽ hơn, đặc biệt với các đơn hàng số lượng lớn, đảm bảo chuỗi cung ứng không được phép giảm tiêu chuẩn vải và đường may. Việc đào tạo đội ngũ nhân viên để phục vụ khách quốc tế tốt hơn cũng là ưu tiên hàng đầu.

TS Trần Văn Quyến, chuyên gia tư vấn quốc tế về dệt may, nhận định trào lưu này chứng minh các thương hiệu nội địa đã có bước tiến vượt bậc về thiết kế và kỹ năng thương mại. So với thị trường trung cấp ở Hàn Quốc hay Italy, hàng Việt có lợi thế cạnh tranh lớn về giá kết hợp với đội ngũ thiết kế trẻ được đào tạo bài bản từ các kinh đô thời trang quốc tế, nhạy bén, bắt kịp xu hướng toàn cầu nhanh chóng.

“Khách quốc tế còn tỏ ra hài lòng bởi đội ngũ bán hàng trẻ tuổi ở Việt Nam có kỹ năng giao tiếp tốt, dễ dàng tiếp cận, tạo nên trải nghiệm mua sắm tích cực, khiến họ sẵn lòng chi tiền cho sản phẩm Made in Vietnam“, ông Quyến nói.

Sự trỗi dậy này cộng hưởng với bối cảnh ngành dệt may Việt Nam đang tăng trưởng mạnh. Dự kiến xuất khẩu dệt may năm 2025 đạt khoảng 46 tỷ USD, đứng thứ hai thế giới. Thị trường bán lẻ thời trang nội địa cũng sôi động với quy mô ước đạt 3,5 tỷ USD, theo FiinGroup.

Ông Nguyễn Tiến Đạt, Phó chủ tịch Hiệp hội Du lịch Hà Nội, nhấn mạnh vai trò của mạng xã hội trong việc thúc đẩy trào lưu này. Các trend như “Vietnam is calling” hay sự lăng xê của các KOL (người có sức ảnh hưởng) đã kích thích nhu cầu trải nghiệm thực tế, góp phần vào con số 20 triệu lượt khách quốc tế đến Việt Nam trong 11 tháng đầu năm 2025.

Không chỉ dừng lại ở quần áo, sức hấp dẫn còn lan tỏa sang văn hóa. Mocica, 22 tuổi, du khách Mỹ, cho biết cô bị thu hút bởi các thiết kế in hình ảnh ẩm thực và cảnh quan Việt Nam. “Tôi còn mua áo dài và chụp ảnh lưu niệm. Những trải nghiệm này khiến tôi ấp ủ giấc mơ định cư tại đây”, cô nói.

Ver2Solution theo VNexpress 

Continue Reading

Tâm Lý Học NTD

Gen Z, Alpha ‘không đọc quá 3 dòng, xem quá 5s’, thách thức người làm truyền thông

Published

on

Truyền thông đang ‘tái định hình toàn diện’ khi mà nền tảng thay đổi thuật toán theo tuần, hành vi mỗi người sử dụng thay đổi theo ngày, xu hướng nội dung thì thay đổi theo giờ, Gen Z, Gen Alpha không đọc quá 3 dòng, không xem quá 5s mở đầu nếu không hấp dẫn. Thách thức người làm truyền thông cần thay đổi thế nào?

Sáng nay (9.12) tại Trung tâm Hội nghị White Palace Hoàng Văn Thụ (194 Hoàng Văn Thụ, P.Đức Nhuận, TP.HCM), Báo Thanh Niên tổ chức tọa đàm “Đào tạo truyền thông từ Đổi mới đến Kỷ nguyên mới”.

Thạc sĩ Trần Thúy Trâm Quyên, Phó hiệu trưởng Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng (HIU), mang tới tọa đàm một tham luận khá thời sự “Đào tạo truyền thông tại các trường ngoài công lập có sự khác biệt ra sao? Trong bối cảnh hiện tại chương trình đào tạo, giảng viên, cách dạy truyền thông cần thay đổi như thế nào, sinh viên muốn làm nghề giỏi thì cần trang bị những gì?”.

Doanh nghiệp “khát” nhân lực truyền thông thực chiến

Thạc sĩ Trần Thúy Trâm Quyên cho biết thị trường lao động truyền thông phân hóa mạnh, nhu cầu tăng, doanh nghiệp “khát” nhân lực thực chiến. Trong khi đó sự nổi lên của trí tuệ nhân tạo (AI) khiến chuẩn nghề nghiệp bị “viết lại”.

Môi trường truyền thông thì đa kênh, đa điểm chạm, đa định dạng. Bất cứ chiến dịch nào cũng gần như phải chạy song song với TikTok, Instagram, Linkedin, Facebook, YouTube, Zalo, KOL, cộng đồng, báo chí…

Đặc biệt, thời đại hiện nay là sự bùng nổ của Gen Z, Gen Alpha – những thế hệ “không đọc quá 3 dòng, xem quá 5 giây đầu tiên nếu không hấp dẫn”, họ không tin quảng cáo nhưng tin trải nghiệm thật.

Thách thức đào tạo truyền thông thời AI: Khi thầy cô ở thế kỷ 20 còn sinh viên đã ở thế kỷ 21

Theo thạc sĩ Trâm Quyên, hiện nay nhu cầu người học báo chí truyền thông tăng mạnh. Báo chí truyền thông nằm trong tốp 5 ngành Gen Z quan tâm nhất khi mà lượng tìm kiếm tăng 15 – 25%/năm (Google Trends 2021–2024), hồ sơ đăng ký tuyển sinh ở nhiều trường gấp 2–5 lần chỉ tiêu. Các ngành/chương trình đào tạo rất đa dạng: báo chí truyền thống như báo in, báo mạng, báo phát thanh, truyền hình; các nhóm ngành truyền thông gắn với đa phương tiện như công nghệ, digital, văn hóa, marketing, quảng cáo, quan hệ công chúng, quản trị sự kiện, truyền thông kỹ thuật số…

Tất cả những bối cảnh trên đòi hỏi con người làm truyền thông cần có tư duy chiến lược, sự thấu hiểu sâu sắc và sáng tạo có chiều sâu và trình độ kể chuyện đa nền tảng. Người truyền thông phải được đào tạo thực chiến, làm việc thực chiến, để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của thị trường lao động.

Sự khác biệt cốt lõi ở sự linh hoạt và mức độ gắn với thị trường lao động

Thạc sĩ Trâm Quyên cho biết các trường công lập trong đào tạo báo chí truyền thông có thế mạnh về hệ thống chương trình chuẩn hoá, mạnh về lý luận, nghiệp vụ nền tảng, từ đó giúp sinh viên vững lý thuyết, chắc nghiệp vụ truyền thống. Các trường công lập có mối quan hệ rộng với cơ quan báo chí nhà nước, giúp sinh viên dễ tiếp cận môi trường báo chí chính thống như VTVVOV, các báo lớn như Nhân Dân, Thanh Niên, Tuổi Trẻ… Đội ngũ giảng viên là chuyên gia nghiên cứu và nhà báo kỳ cựu. Đáng chú ý, các trường công lập học phí thấp, dễ tiếp cận, thu hút nhiều thí sinh khá – giỏi. Song, các trường ngoài công lập có nhiều lợi thế trong đào tạo truyền thông.

Thạc sĩ Trâm Quyên nhấn mạnh sự khác biệt đầu tiên nằm ở sự linh hoạt trong đổi mới chương trình đào tạo. Chương trình đào tạo của sinh viên được cập nhật mới mỗi năm, như tại HIU, nhà trường đưa AI, dữ liệu lớn (big data) vào giảng dạy và thêm các học phần theo xu hướng thị trường như Digital content (nội dung số hóa); Storytelling (nghệ thuật kể chuyện đa nền tảng); Livestream commerce (thương mại điện tử trực tuyến); nội dung trên các nền tảng TikTok/YouTube và các kênh truyền thông mạng xã hội khác.

Ưu thế chương trình của nhà trường là theo kịp nền tảng, theo kịp thị trường, theo kịp doanh nghiệp – nhóm ngành ứng dụng phù hợp với xu hướng nghề mới, đặc biệt với Gen Z.

Bên cạnh đó, thế mạnh của trường trong việc xây dựng chương trình dạy và học đa ngành (cross-discipline), tạo môi trường học và thực hành đa dạng, truyền thông đa phương tiện kết hợp: công nghệ (IT); thiết kế (design); marketing; nghệ thuật – sáng tạo; tổ chức sự kiện; quan hệ công chúng…

“Ví dụ tại HIU chúng tôi nhận dự án sản xuất các chương trình chăm sóc sức khỏe do giáo viên, sinh viên cả 2 khối ngành khoa học sức khỏe và khoa học xã hội phối hợp cùng triển khai. Sau đó, chúng tôi đưa sinh viên truyền thông đa phương tiện đi thực tập cùng các chương trình hướng nghiệp của HIU tại các trường THPT, sản phẩm sẽ là các bài viết đăng báo. Hoặc chúng tôi đưa sinh viên truyền thông đa phương tiện đi cùng các buổi thực hành cuối khóa của sinh viên quản trị du lịch lữ hành, các giờ học livestream bán hàng của ngành thương mại điện tử…”, thạc sĩ Trâm Quyên chia sẻ.

Đặc biệt, Phó hiệu trưởng Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng đề cập tới sự khác biệt, lợi thế trong đào tạo truyền thông của các trường ngoài công lập khi có thể mạnh là tự chủ cao, có thể mời nhiều giảng viên quốc tế, chuyên gia ngành; gắn kết mạnh với doanh nghiệp – học từ thực chiến.

Ví dụ từ HIU, trường có thể mời chuyên gia, giám đốc điều hành, giám đốc sáng tạo, chuyên gia kỹ thuật số… vào dạy rất linh hoạt. Sinh viên được học qua dự án thật. HIU đầu tư mạnh vào cơ sở vật chất như studio – phòng dựng – media lab – thiết bị mới; Studio quay phim, chụp ảnh…

Để làm truyền thông giỏi cần hiểu con người, hiểu xã hội, hiểu văn hóa

Thạc sĩ Trâm Quyên cho biết trước tiên, giảng viên phải chuyển đổi vai trò, từ người truyền đạt sang người dẫn dắt, huấn luyện, người đồng hành. Giảng viên phải cập nhật liên tục kiến thức nền tảng về TikTok, YouTube, Meta, Zalo; giảng viên phải hiểu hành vi người trẻ, phải thành thạo công cụ AI hỗ trợ sản xuất nội dung.

Giảng viên cũng phải là người có kinh nghiệm thực chiến hoặc kết nối sâu với giới nghề, phải thay đổi cách dạy khi chuyển từ “bài giảng” sang “trải nghiệm thực tế”, học theo mô hình studio với nhóm nhỏ, có người hướng dẫn và tạo ra sản phẩm thật.

Vậy sinh viên cần được dạy những gì, thay đổi ra sao để trở thành những người làm truyền thông giỏi, đáp ứng yêu cầu cao? Theo thạc sĩ Trâm Quyên, sinh viên cần được trang bị năng lực giao tiếp, sự thích nghi, chịu áp lực.

“Đặc biệt để làm truyền thông giỏi cần hiểu con người, hiểu xã hội, hiểu văn hóa, bởi truyền thông là ngành của sự thấu hiểu sâu sắc. Ai hiểu người dùng, người đó thắng. Tóm lại, chỉ khi đào tạo – doanh nghiệp – công nghệ cùng chuyển động, chúng ta mới có thể tạo nên thế hệ chuyên gia truyền thông đủ năng lực cạnh tranh, đủ bản lĩnh thích nghi và đủ sáng tạo để dẫn dắt tương lai”, thạc sĩ Trần Thúy Trâm Quyên đúc kết.

Ver2Solution theo Thanh Niên

Continue Reading

Đọc nhiều nhất

Copyright © 2024 Ver2solution.com .