Connect with us

Tâm Lý Học NTD

Xu hướng khoe hàng hiệu không còn khi người giàu xấu hổ vì quá giàu

Published

on

Có nhiều nghịch lý mới xuất hiện trong bối cảnh kinh tế bất ổn, giới siêu giàu đang âm thầm quay lưng với hàng hiệu phô trương, mở ra một kỷ nguyên “giàu kín tiếng” đang làm rung chuyển cả ngành công nghiệp xa xỉ. Xu hướng khoe hàng hiệu không còn khi người giàu xấu hổ vì quá giàu.

Năm 2008, giữa lúc cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu đang càn quét, đẩy hàng triệu người Mỹ vào cảnh mất nhà cửa và việc làm, một hiện tượng lạ đã xuất hiện tại các kinh đô thời trang. Tại những cửa hàng cao cấp nhất, nơi những chiếc túi lụa là biểu tượng của đẳng cấp, nhiều khách hàng giàu có lại khẽ khàng yêu cầu nhân viên cho món đồ đắt đỏ của họ vào một chiếc túi giấy trắng trơn, không logo.

Hành động nhỏ này chính là một trong những biểu hiện sơ khai nhất của “luxury shame” – nỗi xấu hổ khi phô bày sự giàu có trong một bối cảnh xã hội đầy khó khăn. Khách không muốn bị coi là vô cảm, kệch cỡm khi xách một chiếc túi hàng hiệu đắt tiền bước ra từ cửa hàng, trong khi thế giới bên ngoài đang quay cuồng vì suy thoái.

Bẵng đi hơn một thập kỷ, bóng ma của “luxury shame” một lần nữa quay trở lại, nhưng lần này với quy mô lớn hơn, phức tạp hơn và có sức ảnh hưởng sâu rộng hơn bao giờ hết. Nó không chỉ được thúc đẩy bởi sự bất ổn kinh tế, mà còn bởi những thay đổi sâu sắc trong văn hóa, tâm lý và áp lực từ cả chính quyền lẫn mạng xã hội.

Cơn bão từ phương Đông và sự ngượng ngùng lan sang phương Tây

Tâm chấn của làn sóng “luxury shame” lần này có thể được cảm nhận rõ rệt nhất tại Trung Quốc, thị trường vốn được xem là động lực tăng trưởng chính của ngành hàng xa xỉ trong suốt 15 năm qua. Nền kinh tế Trung Quốc đang có dấu hiệu chậm lại, tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ gia tăng, tạo ra một bầu không khí xã hội căng thẳng. Trong bối cảnh đó, chính phủ đã ngầm gửi đi thông điệp tới giới nhà giàu: “Đừng phô trương sự giàu có vào lúc này”.

Lời cảnh báo đó đã tạo ra một sự thay đổi mạnh mẽ trong hành vi người tiêu dùng. Thay vì những món đồ hào nhoáng với logo to bản, dễ nhận diện, người tiêu dùng giàu có tại Thượng Hải, Hong Kong (Trung Quốc) hay Singapore ngày càng chuộng các thương hiệu tinh tế, thủ công hơn. “Người tiêu dùng Trung Quốc đang trưởng thành. Họ muốn khác biệt nhưng theo cách ít bị phát hiện hơn”, một nhà phân tích của Morgan Stanley nhận định.

Sự nhạy cảm này không chỉ giới hạn ở Trung Quốc. Bà Claudia D’Arpizio, trưởng bộ phận thời trang và hàng xa xỉ toàn cầu tại Bain & Company, khẳng định rằng nó đang lan sang cả phương Tây. Giữa lúc các cuộc tranh luận về bất bình đẳng giàu nghèo và thuế tài sản ngày càng gay gắt, việc khoe khoang sự giàu có đang dần trở thành một hành động “chính trị hóa” đầy rủi ro.

Hiện tượng này đặc biệt rõ rệt tại Mỹ – nơi mà giới thượng lưu đang ngày càng đối mặt với áp lực xã hội gia tăng. Tầng lớp trung lưu và lao động cảm thấy bị tụt lại phía sau đang đổ lỗi cho giới tinh hoa vì tình trạng bất công kinh tế. Những chiếc túi xách 10.000 USD hay kỳ nghỉ trên du thuyền riêng trở thành biểu tượng của sự xa rời thực tế và vô cảm với nỗi đau của số đông.

“Luxury shame” thậm chí đang len lỏi cả vào hành vi mua sắm của thế hệ trẻ thuộc nhóm giàu có – những người vốn nổi tiếng là thích thể hiện. “Tôi vẫn yêu thời trang cao cấp, nhưng tôi không còn đăng ảnh khoe túi hiệu lên mạng xã hội nữa”, một influencer thời trang 28 tuổi ở New York chia sẻ. “Tôi sợ bị gọi là khoe của hay mù quáng giữa thời buổi khó khăn”.

Nghịch lý “triệu phú vô hình”: Khi người giàu không nhận ra mình giàu

Một trong những yếu tố phức tạp nhất trong bức tranh này lại đến từ một nghịch lý tâm lý ở phương Tây, đặc biệt là Mỹ. Paul Donovan, chuyên gia kinh tế trưởng của ngân hàng UBS, chỉ ra một hiện tượng thú vị, đó là rất nhiều người giàu ở Mỹ không hề nhận ra sự giàu có của chính mình.

Ông giải thích: “Nhiều người nói rằng nên đánh thuế người giàu có hàng triệu USD, nhưng lại không nghĩ điều đó áp dụng với chính họ – những người đang sở hữu một căn hộ hai phòng ngủ ở Manhattan. Theo định nghĩa tài sản, họ rõ ràng là triệu phú”.

Sự “lệch pha” giữa thực tế tài sản và cảm nhận cá nhân này đến từ nhiều nguyên nhân. Thứ nhất, cảm nhận về sự giàu có mang tính tương đối. Họ thường so sánh mình với giới siêu giàu, các tỷ phú công nghệ, và cảm thấy mình “vẫn còn bình thường”.

Thứ hai, phần lớn tài sản của họ nằm ở các kênh không có tính thanh khoản cao như bất động sản hay quỹ hưu trí. Họ có thể là triệu phú “trên giấy” nhưng dòng tiền chi tiêu hàng ngày lại không quá xa hoa.

Cuối cùng, chi phí sinh hoạt đắt đỏ ở các thành phố lớn khiến khối tài sản triệu đô đôi khi chỉ đủ để duy trì một cuộc sống thoải mái, chứ không phải xa hoa lộng lẫy.

Chính sự bóp méo trong nhận thức này, cộng hưởng với áp lực từ mạng xã hội – nơi sự xa hoa được tô vẽ một cách cực đoan – đã tạo ra một tình huống oái oăm: nhiều người thực sự giàu có lại cảm thấy mình nghèo đi, đồng thời lo sợ bị soi xét và chỉ trích nếu vô tình để lộ sự sung túc của mình.

“Người giàu ngày nay tiêu tiền kín đáo hơn. Họ không còn muốn bị nhìn thấy khi chi tiêu”, Federica Levato, đối tác cấp cao tại Bain & Company, nhận định. “Họ muốn tránh gây chú ý và đang tìm đến những lựa chọn thể hiện sự tinh tế và kín đáo”.

Thị trường oằn mình và thách thức mang tên Gen Z

Những biến động tâm lý và xã hội này đang giáng một đòn mạnh vào ngành công nghiệp xa xỉ. Báo cáo mới nhất từ Bain & Company vẽ nên một bức tranh khá ảm đạm: Thị trường hàng xa xỉ cá nhân toàn cầu được dự báo sẽ co lại từ 2% đến 5% trong năm 2025. Các phân khúc chủ chốt như đồ da, mỹ phẩm và đồng hồ đều ghi nhận sự sụt giảm nhu cầu.

Nguyên nhân không chỉ đến từ “luxury shame”. Người tiêu dùng đang ngày càng mệt mỏi vì giá cả leo thang mà không đi kèm với sự cải tiến tương xứng về chất lượng hay thiết kế. Nhiều thương hiệu dường như đã lạm dụng chiến lược “cao cấp hóa”, làm suy giảm giá trị cốt lõi trong mắt khách hàng.

Đáng lo ngại hơn, ngành xa xỉ đang đối mặt với một thách thức mang tính thế hệ, đó là sự mất kết nối với gen Z. Thế hệ này không chỉ cảm thấy hàng hiệu vượt ngoài tầm với về tài chính, mà còn cả về mặt cảm xúc. Họ thất vọng với sự thiếu sáng tạo, thiếu hòa nhập và thiếu tính xác thực từ các thương hiệu lớn.

Gen Z không phô trương sự giàu có theo cách của các thế hệ trước. Thay vào đó, họ ưu tiên thể hiện “chất lượng cuộc sống và lựa chọn cá nhân”. Họ tìm kiếm những giá trị sâu sắc hơn như tính bền vững, câu chuyện thủ công, và tính độc bản. Theo bà D’Arpizio, ngành xa xỉ đang có nguy cơ mất đi khoảng 50 triệu khách hàng tiềm năng, đặc biệt là ở nhóm nhân khẩu học trẻ tuổi này.

Cuộc chơi mới: Từ “xa xỉ ồn ào” đến “xa xỉ thầm lặng” và trải nghiệm

Đối mặt với cơn địa chấn này, các thương hiệu xa xỉ buộc phải thay đổi luật chơi. Làn sóng “luxury shame” đang khai tử cho kỷ nguyên của “xa xỉ ồn ào” (loud luxury) và mở ra một chương mới cho “xa xỉ thầm lặng” (quiet luxury) hay “sự giàu có kín đáo” (stealth wealth).

Thay vì những logo khổng lồ, giới thượng lưu giờ đây chi tiêu cho những trải nghiệm độc đáo và những sản phẩm chất lượng đỉnh cao mà chỉ người trong cuộc mới có thể nhận ra. Như Paul Donovan hóm hỉnh nhận xét, niềm vui bây giờ là “bất cứ điều gì có thể đăng lên Instagram”: một chuyến du lịch hạng sang, một bữa tối tại nhà hàng Michelin, một tấm vé xem concert của Taylor Swift. Những trải nghiệm này, dù vô cùng tốn kém, lại dễ chia sẻ một cách gần gũi và ít bị đánh giá hơn là khoe một chiếc đồng hồ bạc tỷ.

Trước làn sóng “luxury shame”, các thương hiệu thông minh đang nhanh chóng thích nghi. LVMH – tập đoàn mẹ của Louis Vuitton – gần đây đã đẩy mạnh quảng bá dòng sản phẩm không logo, nhấn mạnh vào thủ công và văn hóa. Hermès thì tiếp tục chiến lược “ít nhưng chất”: tăng giá mạnh, giới hạn số lượng, và tập trung vào trải nghiệm cá nhân hóa.

Trong khi đó, Kering (chủ sở hữu Gucci) đang đối mặt nhiều thách thức hơn. Do phụ thuộc vào các sản phẩm dễ nhận diện, thương hiệu này đã chứng kiến mức sụt giảm doanh thu đáng kể trong nửa đầu 2024. Gucci đang trong quá trình tái định vị theo hướng tinh tế hơn, hướng tới khách hàng “quiet luxury”.

Chiến lược “cao – thấp”, tức là vừa có sản phẩm đỉnh cao để giữ chân giới thượng lưu, vừa có các sản phẩm ở mức giá khởi điểm hợp lý để thu hút khách hàng trẻ, cũng được xem là một hướng đi khôn ngoan. Tuy nhiên, sự chuyển hướng này không đơn giản. “Khi bạn đã xây dựng thương hiệu dựa trên sự phô trương, rất khó để quay đầu theo hướng tối giản mà không đánh mất bản sắc”, một chuyên gia thương hiệu nhận xét.

Tương lai nào cho sự xa xỉ?

Câu hỏi đặt ra là đây chỉ là phản ứng tạm thời trước bất ổn kinh tế và xã hội, hay là dấu hiệu của một xu hướng dài hạn?

Theo nhiều chuyên gia, “luxury shame” không phải là hiện tượng nhất thời. Nó phản ánh sự thay đổi sâu sắc trong cách giới giàu nhìn nhận giá trị tiêu dùng, không còn là “khoe để thể hiện đẳng cấp”, mà là “sở hữu để thể hiện gu và đẳng cấp thầm lặng”.

Bà D’Arpizio vẫn giữ một tia lạc quan, bà dự đoán nửa cuối năm nay có thể đánh dấu sự hồi sinh về sáng tạo trong ngành, khi một loạt giám đốc sáng tạo mới tại các thương hiệu hàng đầu bắt đầu cất tiếng nói. Làn sóng sáng tạo ấy có thể là cú hích cần thiết để ngành công nghiệp này tìm lại sự kết nối với khách hàng.

Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn đầy chông gai. Trong một thế giới nơi sự giàu có vừa được ngưỡng mộ vừa bị soi xét, các thương hiệu xa xỉ phải học cách bước đi trên một sợi dây mong manh.

Và khi người giàu bắt đầu xấu hổ vì giàu, thì toàn bộ ngành công nghiệp làm giàu từ việc phục vụ họ, từ thời trang, bất động sản, đến du lịch, cũng sẽ phải thay đổi theo.

Ver2Solution tổng hợp

 

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xu Hướng

Streamer Việt Nam được xem nhiều nhất thế giới

Published

on

Hoàng Luân, Bình luận viên Liên Minh Huyền Thoại Việt Nam, dẫn đầu trong danh sách streamer có lượng người xem cao nhất thế giới tháng qua. Streamer Việt Nam được xem nhiều nhất thế giới.

Báo cáo trong tháng 11 của nền tảng phân tích Streams Charts cho thấy Hoàng Luân, nhà phát sóng người Việt là YouTuber có lượng xem đồng thời cao nhất của YouTube Gaming. Cụ thể, hai giải vô địch Liên Minh Huyền Thoại và Liên Quân Mobile đã giúp tổng theo dõi của các kênh này tăng trưởng mạnh.

Kết thúc vào đầu tháng 11, chung kết thế giới Liên Minh Huyền Thoại chứng kiến mùa giải đi xuống về mức độ hấp dẫn. Chức vô địch thứ 3 liên tiếp của T1 cũng không giúp lôi kéo thêm người xem ở các thị trường phương Tây vốn lệch múi giờ. Đồng thời, màn trình diễn kém cỏi của các tổ chức chức châu Mỹ cũng gây thất thoát lượng khán giả Brazil, vốn là một trong những thị trường quan trọng nhất.

streamer anh 1
Danh sách streamer đạt lượng xem đồng thời cao nhất trên YouTube tháng 11. Ảnh: Streams Charts.

Việt Nam nằm trong số ít khu vực có sự tăng trưởng mạnh về người xem Liên Minh Huyền Thoại. T1 và LCK trở thành chủ đề được quan tâm bởi người trẻ trong nước, bên cạnh các môn thể thao truyền thống. Trận chung kết vừa qua ghi nhận hơn 1,3 triệu khán giả Việt Nam xem đồng thời. Kênh phát sóng đồng thời (co-stream) của Hoàng Luân cũng đạt được khoảng 420.000 người xem lúc cao nhất. Thành tích này biến nhà sáng tạo người Việt trở thành YouTuber Gaming được xem nhiều nhất trên toàn cầu trong tháng 11.

Giải vô địch Liên Quân Mobile thế giới AIC diễn ra tại Hà Nội vừa qua cũng được đặt kỳ vọng về lượng khán giả bùng nổ. Tuy nhiên, các đại diện nước chủ nhà thi đấu kém cỏi, tiếp tục để thua Thái Lan, Đài Bắc (Trung Quốc) từ sớm. Điều này ảnh hưởng lớn đến lượng khán giả theo dõi vòng chung kết.

Trong tháng 12, vòng chung kết những tựa game quan trọng cũng đang diễn ra. PUBG và PUBG Mobile kết hợp tổ chức tại Thái Lan. Việt Nam hiện có 3 đại diện tiến sâu vào vòng cuối. Giải thưởng cho đội vô địch trò chơi lên đến 500.000 USD. Đồng thời, người chơi hay nhất sẽ nhận được một chiếc Porsche Cayenne.

Ngoài ra, nhiều đội game đại diện Việt Nam cũng sẽ tham dự SEA Games 33. Năm nay có 4 trò chơi thi đấu chính thức gồm FC Mobile, Liên Quân Mobile, Mobile Legend: Bang Bang và FreeFire. Ngoài ra, Audition sẽ góp mặt dưới hình thức môn biểu diễn, không tính vào bảng tổng sắp huy chương.

Ver2Solution theo ZNews

Continue Reading

Xu Hướng

Người nước ngoài đổ xô săn quần áo thương hiệu Việt

Published

on

Thay vì du lịch, trải nghiệm văn hóa, nhiều người nước ngoài đổ xô săn quần áo thương hiệu Việt, bay đến Việt Nam với những chiếc vali rỗng để mua sắm quần áo thương hiệu Việt.

Đầu tháng 12, Natalie, 29 tuổi, bay từ Singapore đến TP HCM khi nghe tin các hãng thời trang Việt Nam ra mắt sản phẩm mới. Chỉ sau một ngày, cô đã chi hơn 1.000 USD để mua sắm.

Trước đây, Natalie đến Việt Nam chủ yếu để khám phá cảnh quan và ẩm thực. Tuy nhiên, từ đầu năm nay, khi trào lưu “Vietnam haul” (khách quốc tế khoe thành quả mua sắm đồ hiệu bình dân Việt) nở rộ trên mạng xã hội, cô bắt đầu chuyển hướng.

“Trong năm nay tôi đã đến Việt Nam vài lần, mỗi chuyến đi tiêu ít nhất một nghìn USD chỉ để mua quần áo”, cô gái 29 tuổi nói.

Ban đầu chỉ định “bắt trend” cho vui, nhưng khi đến tận nơi, Natalie nói đã “rất sốc” bởi đồ thời trang Việt giá rẻ trong khi chất lượng tốt hơn hẳn. Các sản phẩm cô mua tại TP HCM có giá dao động 10-50 USD, thiết kế mang phong cách đường phố bắt mắt và chất liệu cotton thoáng mát.

Việc nhiều ngôi sao quốc tế gần đây lăng xê thời trang Việt càng khiến cô khao khát sở hữu. Cô gái Singapore cho biết 80% tủ đồ của Natalie là các thương hiệu nội địa Việt Nam.

Tại phố mua sắm Trần Quang Diệu, phường Bàn Cờ (TP HCM), Krizia Sigua, 24 tuổi, cũng choáng ngợp trước sự đa dạng mẫu mã. Cô gái Philippines “xuống tiền” không đắn đo cho những mẫu váy corset tôn dáng hay thiết kế lụa, linen có giá 15-80 USD.

“Để mua được những món đồ độc đáo, tôi còn lùng sục cả những cửa hàng nằm sâu trong hẻm nhỏ”, Krizia kể.

Krizia nói sức hút lớn nhất của thời trang Việt nằm ở giá trị thực tế. Cô so sánh một chiếc corset may chỉn chu tại Philippines có giá 100-135 USD, nhưng sản phẩm tương đương ở Việt Nam chỉ khoảng 57–76 USD. “Mức giá hợp lý đến kinh ngạc so với chất lượng nhận được”, cô nhận xét.

Cơn sốt “Vietnam Haul” không chỉ dừng lại ở vài cá nhân như Natalie hay Krizia. Hơn một tháng qua, hàng nghìn tài khoản người nước ngoài đã “đu trend” săn đồ “local brand Viet” (thương hiệu nội địa Việt Nam) trên mạng xã hội. Các video có hashtag “viet nam shopping haul”, “viet nam haul”, “local brand Viet” thu hút hàng triệu lượt xem, biến thời trang Việt thành một “đặc sản” du lịch mới.

Krizia Sigua, 24 tuổi, người Philippines đu trend mua đồ local brand Việt tại TP HCM, tháng 9/2025. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Krizia Sigua, 24 tuổi, người Philippines đu trend mua đồ local brand Việt tại TP HCM, tháng 9/2025. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Ông Lê Bách Tùng, nhà sáng lập thương hiệu Bunny Hill, cho biết lượng khách quốc tế đã tăng gấp ba lần so với cùng kỳ năm ngoái, chủ yếu từ Singapore, Thái Lan, Malaysia và Philippines. Doanh thu bùng nổ khiến thương hiệu này đang xem xét mô hình ký gửi (consignment store) để tiếp cận thị trường nước ngoài bền vững hơn.

Đại diện thương hiệu Degrey, ông Nguyễn Nhật Hoàng, cũng ghi nhận lượng khách quốc tế tăng 35–40%, mở rộng sang cả nhóm khách Hàn Quốc và Nhật Bản trong độ tuổi 18-30. Theo ông Hoàng, khách ngoại ngày càng tò mò và muốn khám phá những thương hiệu có câu chuyện riêng, thay vì chỉ mua sắm hàng gia công giá rẻ như trước. “Hiện tượng Vietnam Haul thật sự mang lại năng lượng tích cực cho toàn ngành may mặc, thời trang Việt”, ông Hoàng nói.

Tuy nhiên, khi nhu cầu tăng, thách thức lớn nhất không phải là bán hàng, mà là giữ chất lượng ổn định. Ông Hoàng nhấn mạnh phải kiểm soát chất lượng chặt chẽ hơn, đặc biệt với các đơn hàng số lượng lớn, đảm bảo chuỗi cung ứng không được phép giảm tiêu chuẩn vải và đường may. Việc đào tạo đội ngũ nhân viên để phục vụ khách quốc tế tốt hơn cũng là ưu tiên hàng đầu.

TS Trần Văn Quyến, chuyên gia tư vấn quốc tế về dệt may, nhận định trào lưu này chứng minh các thương hiệu nội địa đã có bước tiến vượt bậc về thiết kế và kỹ năng thương mại. So với thị trường trung cấp ở Hàn Quốc hay Italy, hàng Việt có lợi thế cạnh tranh lớn về giá kết hợp với đội ngũ thiết kế trẻ được đào tạo bài bản từ các kinh đô thời trang quốc tế, nhạy bén, bắt kịp xu hướng toàn cầu nhanh chóng.

“Khách quốc tế còn tỏ ra hài lòng bởi đội ngũ bán hàng trẻ tuổi ở Việt Nam có kỹ năng giao tiếp tốt, dễ dàng tiếp cận, tạo nên trải nghiệm mua sắm tích cực, khiến họ sẵn lòng chi tiền cho sản phẩm Made in Vietnam“, ông Quyến nói.

Sự trỗi dậy này cộng hưởng với bối cảnh ngành dệt may Việt Nam đang tăng trưởng mạnh. Dự kiến xuất khẩu dệt may năm 2025 đạt khoảng 46 tỷ USD, đứng thứ hai thế giới. Thị trường bán lẻ thời trang nội địa cũng sôi động với quy mô ước đạt 3,5 tỷ USD, theo FiinGroup.

Ông Nguyễn Tiến Đạt, Phó chủ tịch Hiệp hội Du lịch Hà Nội, nhấn mạnh vai trò của mạng xã hội trong việc thúc đẩy trào lưu này. Các trend như “Vietnam is calling” hay sự lăng xê của các KOL (người có sức ảnh hưởng) đã kích thích nhu cầu trải nghiệm thực tế, góp phần vào con số 20 triệu lượt khách quốc tế đến Việt Nam trong 11 tháng đầu năm 2025.

Không chỉ dừng lại ở quần áo, sức hấp dẫn còn lan tỏa sang văn hóa. Mocica, 22 tuổi, du khách Mỹ, cho biết cô bị thu hút bởi các thiết kế in hình ảnh ẩm thực và cảnh quan Việt Nam. “Tôi còn mua áo dài và chụp ảnh lưu niệm. Những trải nghiệm này khiến tôi ấp ủ giấc mơ định cư tại đây”, cô nói.

Ver2Solution theo VNexpress 

Continue Reading

Tâm Lý Học NTD

Gen Z, Alpha ‘không đọc quá 3 dòng, xem quá 5s’, thách thức người làm truyền thông

Published

on

Truyền thông đang ‘tái định hình toàn diện’ khi mà nền tảng thay đổi thuật toán theo tuần, hành vi mỗi người sử dụng thay đổi theo ngày, xu hướng nội dung thì thay đổi theo giờ, Gen Z, Gen Alpha không đọc quá 3 dòng, không xem quá 5s mở đầu nếu không hấp dẫn. Thách thức người làm truyền thông cần thay đổi thế nào?

Sáng nay (9.12) tại Trung tâm Hội nghị White Palace Hoàng Văn Thụ (194 Hoàng Văn Thụ, P.Đức Nhuận, TP.HCM), Báo Thanh Niên tổ chức tọa đàm “Đào tạo truyền thông từ Đổi mới đến Kỷ nguyên mới”.

Thạc sĩ Trần Thúy Trâm Quyên, Phó hiệu trưởng Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng (HIU), mang tới tọa đàm một tham luận khá thời sự “Đào tạo truyền thông tại các trường ngoài công lập có sự khác biệt ra sao? Trong bối cảnh hiện tại chương trình đào tạo, giảng viên, cách dạy truyền thông cần thay đổi như thế nào, sinh viên muốn làm nghề giỏi thì cần trang bị những gì?”.

Doanh nghiệp “khát” nhân lực truyền thông thực chiến

Thạc sĩ Trần Thúy Trâm Quyên cho biết thị trường lao động truyền thông phân hóa mạnh, nhu cầu tăng, doanh nghiệp “khát” nhân lực thực chiến. Trong khi đó sự nổi lên của trí tuệ nhân tạo (AI) khiến chuẩn nghề nghiệp bị “viết lại”.

Môi trường truyền thông thì đa kênh, đa điểm chạm, đa định dạng. Bất cứ chiến dịch nào cũng gần như phải chạy song song với TikTok, Instagram, Linkedin, Facebook, YouTube, Zalo, KOL, cộng đồng, báo chí…

Đặc biệt, thời đại hiện nay là sự bùng nổ của Gen Z, Gen Alpha – những thế hệ “không đọc quá 3 dòng, xem quá 5 giây đầu tiên nếu không hấp dẫn”, họ không tin quảng cáo nhưng tin trải nghiệm thật.

Thách thức đào tạo truyền thông thời AI: Khi thầy cô ở thế kỷ 20 còn sinh viên đã ở thế kỷ 21

Theo thạc sĩ Trâm Quyên, hiện nay nhu cầu người học báo chí truyền thông tăng mạnh. Báo chí truyền thông nằm trong tốp 5 ngành Gen Z quan tâm nhất khi mà lượng tìm kiếm tăng 15 – 25%/năm (Google Trends 2021–2024), hồ sơ đăng ký tuyển sinh ở nhiều trường gấp 2–5 lần chỉ tiêu. Các ngành/chương trình đào tạo rất đa dạng: báo chí truyền thống như báo in, báo mạng, báo phát thanh, truyền hình; các nhóm ngành truyền thông gắn với đa phương tiện như công nghệ, digital, văn hóa, marketing, quảng cáo, quan hệ công chúng, quản trị sự kiện, truyền thông kỹ thuật số…

Tất cả những bối cảnh trên đòi hỏi con người làm truyền thông cần có tư duy chiến lược, sự thấu hiểu sâu sắc và sáng tạo có chiều sâu và trình độ kể chuyện đa nền tảng. Người truyền thông phải được đào tạo thực chiến, làm việc thực chiến, để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của thị trường lao động.

Sự khác biệt cốt lõi ở sự linh hoạt và mức độ gắn với thị trường lao động

Thạc sĩ Trâm Quyên cho biết các trường công lập trong đào tạo báo chí truyền thông có thế mạnh về hệ thống chương trình chuẩn hoá, mạnh về lý luận, nghiệp vụ nền tảng, từ đó giúp sinh viên vững lý thuyết, chắc nghiệp vụ truyền thống. Các trường công lập có mối quan hệ rộng với cơ quan báo chí nhà nước, giúp sinh viên dễ tiếp cận môi trường báo chí chính thống như VTVVOV, các báo lớn như Nhân Dân, Thanh Niên, Tuổi Trẻ… Đội ngũ giảng viên là chuyên gia nghiên cứu và nhà báo kỳ cựu. Đáng chú ý, các trường công lập học phí thấp, dễ tiếp cận, thu hút nhiều thí sinh khá – giỏi. Song, các trường ngoài công lập có nhiều lợi thế trong đào tạo truyền thông.

Thạc sĩ Trâm Quyên nhấn mạnh sự khác biệt đầu tiên nằm ở sự linh hoạt trong đổi mới chương trình đào tạo. Chương trình đào tạo của sinh viên được cập nhật mới mỗi năm, như tại HIU, nhà trường đưa AI, dữ liệu lớn (big data) vào giảng dạy và thêm các học phần theo xu hướng thị trường như Digital content (nội dung số hóa); Storytelling (nghệ thuật kể chuyện đa nền tảng); Livestream commerce (thương mại điện tử trực tuyến); nội dung trên các nền tảng TikTok/YouTube và các kênh truyền thông mạng xã hội khác.

Ưu thế chương trình của nhà trường là theo kịp nền tảng, theo kịp thị trường, theo kịp doanh nghiệp – nhóm ngành ứng dụng phù hợp với xu hướng nghề mới, đặc biệt với Gen Z.

Bên cạnh đó, thế mạnh của trường trong việc xây dựng chương trình dạy và học đa ngành (cross-discipline), tạo môi trường học và thực hành đa dạng, truyền thông đa phương tiện kết hợp: công nghệ (IT); thiết kế (design); marketing; nghệ thuật – sáng tạo; tổ chức sự kiện; quan hệ công chúng…

“Ví dụ tại HIU chúng tôi nhận dự án sản xuất các chương trình chăm sóc sức khỏe do giáo viên, sinh viên cả 2 khối ngành khoa học sức khỏe và khoa học xã hội phối hợp cùng triển khai. Sau đó, chúng tôi đưa sinh viên truyền thông đa phương tiện đi thực tập cùng các chương trình hướng nghiệp của HIU tại các trường THPT, sản phẩm sẽ là các bài viết đăng báo. Hoặc chúng tôi đưa sinh viên truyền thông đa phương tiện đi cùng các buổi thực hành cuối khóa của sinh viên quản trị du lịch lữ hành, các giờ học livestream bán hàng của ngành thương mại điện tử…”, thạc sĩ Trâm Quyên chia sẻ.

Đặc biệt, Phó hiệu trưởng Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng đề cập tới sự khác biệt, lợi thế trong đào tạo truyền thông của các trường ngoài công lập khi có thể mạnh là tự chủ cao, có thể mời nhiều giảng viên quốc tế, chuyên gia ngành; gắn kết mạnh với doanh nghiệp – học từ thực chiến.

Ví dụ từ HIU, trường có thể mời chuyên gia, giám đốc điều hành, giám đốc sáng tạo, chuyên gia kỹ thuật số… vào dạy rất linh hoạt. Sinh viên được học qua dự án thật. HIU đầu tư mạnh vào cơ sở vật chất như studio – phòng dựng – media lab – thiết bị mới; Studio quay phim, chụp ảnh…

Để làm truyền thông giỏi cần hiểu con người, hiểu xã hội, hiểu văn hóa

Thạc sĩ Trâm Quyên cho biết trước tiên, giảng viên phải chuyển đổi vai trò, từ người truyền đạt sang người dẫn dắt, huấn luyện, người đồng hành. Giảng viên phải cập nhật liên tục kiến thức nền tảng về TikTok, YouTube, Meta, Zalo; giảng viên phải hiểu hành vi người trẻ, phải thành thạo công cụ AI hỗ trợ sản xuất nội dung.

Giảng viên cũng phải là người có kinh nghiệm thực chiến hoặc kết nối sâu với giới nghề, phải thay đổi cách dạy khi chuyển từ “bài giảng” sang “trải nghiệm thực tế”, học theo mô hình studio với nhóm nhỏ, có người hướng dẫn và tạo ra sản phẩm thật.

Vậy sinh viên cần được dạy những gì, thay đổi ra sao để trở thành những người làm truyền thông giỏi, đáp ứng yêu cầu cao? Theo thạc sĩ Trâm Quyên, sinh viên cần được trang bị năng lực giao tiếp, sự thích nghi, chịu áp lực.

“Đặc biệt để làm truyền thông giỏi cần hiểu con người, hiểu xã hội, hiểu văn hóa, bởi truyền thông là ngành của sự thấu hiểu sâu sắc. Ai hiểu người dùng, người đó thắng. Tóm lại, chỉ khi đào tạo – doanh nghiệp – công nghệ cùng chuyển động, chúng ta mới có thể tạo nên thế hệ chuyên gia truyền thông đủ năng lực cạnh tranh, đủ bản lĩnh thích nghi và đủ sáng tạo để dẫn dắt tương lai”, thạc sĩ Trần Thúy Trâm Quyên đúc kết.

Ver2Solution theo Thanh Niên

Continue Reading

Đọc nhiều nhất

Copyright © 2024 Ver2solution.com .