Connect with us

Xu Hướng

Đặt lại câu hỏi vì sao nhiều Gen Z thà ăn bám bố mẹ cũng không muốn làm việc 8 tiếng 1 ngày?

Published

on

Giới trẻ Hong Kong (Trung Quốc) đang từ bỏ những công việc ổn định nhưng “đơn điệu” để theo đuổi công việc bán thời gian và tự do phù hợp với sở thích. Liệu đây có phải là xu hướng “nằm thẳng” hay một lối đi riêng của Gen Z tại Hong Kong, hay rộng hơn là giới trẻ ở nhiều nơi khác nữa trên thế giới? Đặt lại câu hỏi vì sao nhiều Gen Z thà ăn bám bố mẹ cũng không muốn làm việc.

Từ chối công việc “bình thường” lặp lại

Khi Alex Wong (22 tuổi) lớn lên, cha anh dành phần lớn thời gian ở chỗ làm thay vì ở nhà. Kỳ nghỉ gia đình cũng chỉ giới hạn vào mùa hè. Cha anh đã hứa rằng: Sau khi nghỉ hưu, họ chắc chắn sẽ bù đắp khoảng thời gian đã mất.

Lời hứa đó đã tan vỡ khi ngay sau sinh nhật lần thứ 18 của Wong, cha anh bị chấn thương cột sống dẫn đến liệt. Đó là một khoảnh khắc thay đổi cuộc đời Wong.

Anh nghĩ nếu cha mình đã làm việc không mệt mỏi cho một tương lai không bao giờ đến, thì điều gì có thể ngăn cản điều tương tự xảy ra với mình? Wong chia sẻ: “Trước đây tôi dành phần lớn thời gian để học. Giờ tôi muốn tận hưởng bản thân đủ đầy trước đã và chỉ nghĩ đến tương lai khi bước sang tuổi 30.”

Đặt lại câu hỏi: Vì sao nhiều Gen Z thà "ăn bám bố mẹ" cũng không muốn làm việc 8 tiếng 1 ngày?- Ảnh 1.

Alex Wong cùng người cha nằm liệt giường.

Sự quyết tâm theo đuổi con đường này của Wong vẫn không lay chuyển, ngay cả khi đối mặt với khó khăn tài chính. Mẹ anh, trụ cột gia đình, không chỉ nuôi cha anh mà còn cả em trai 6 tuổi của anh. Họ cũng phải thuê một người giúp việc nhà từ Indonesia. Wong xoay xở bằng cách làm việc trong kho vài ngày mỗi tháng, chỉ kiếm được 310 đô la Hong Kong (1 triệu đồng) mỗi ngày khi có việc, một mức lương thấp tại thành phố đắt đỏ này. Nhưng anh không vội vàng tìm kiếm một công việc ổn định hơn.

Tư duy của anh không phải là duy nhất. Một cuộc khảo sát liên quan năm ngoái cho thấy trong số những người trẻ (từ 15 đến 29 tuổi) không học hoặc không làm việc, 36% không có kế hoạch đi làm. Thực tế, hiện tượng được gọi là “tang ping”, hay nằm thẳng – một sự phản đối văn hóa làm việc chăm chỉ – đã trở nên phổ biến tại Trung Quốc vài năm trở lại đây.

Khoảng 44% học sinh trung học trong một cuộc thăm dò năm ngoái cho biết họ đang “nằm thẳng” hoặc có kế hoạch làm như vậy. Đối với một số người, đây là câu chuyện về tự do. Đối với những người khác, đơn giản là thấy nhàm chán.

Ken Hui (26 tuổi) đã làm việc toàn thời gian khoảng 6 tháng trước khi nghỉ việc vào năm 2023. Công việc hành chính của anh gắn liền với việc lập kế hoạch thể thao và sự kiện, ban đầu có vẻ thú vị nhưng nhanh chóng trở nên lặp đi lặp lại. Anh nói: “Tôi không muốn quay lại làm việc toàn thời gian vì tôi không muốn công việc của mình quá đơn điệu – lặp đi lặp lại công việc tương tự mỗi ngày (và) tan sở cùng một lúc. Không có cuộc sống.” Giờ đây, anh ấy xoay xở với các công việc tự do, chẳng hạn như nhiếp ảnh.

Đặt lại câu hỏi: Vì sao nhiều Gen Z thà "ăn bám bố mẹ" cũng không muốn làm việc 8 tiếng 1 ngày?- Ảnh 2.

Ken Hui hiện đang sống cùng bố mẹ.

Trong khi đó, một số Gen Z đang làm việc tự do toàn thời gian hoặc làm nhiều công việc bán thời gian cùng lúc. Họ là một nhóm đang phát triển được gọi là “slashers” – được đặt tên như vậy vì các dấu gạch chéo trong mô tả công việc của họ.

Ví dụ, nghệ sĩ trang điểm Joyce Fung (25 tuổi) cũng là một người làm bánh mì bán thời gian tại một quán cà phê. Cô chia sẻ: “Tôi may mắn vì quán cà phê rất linh hoạt về giờ làm việc. Họ biết rằng tôi là một ‘slasher’ và tôi nhận công việc tự do. Sau khi tôi hoàn thành công việc trang điểm hoặc vào những ngày không có công việc trang điểm, tôi có thể làm việc ở đó.”

Cô ấy không có kế hoạch dừng lại, có lẽ là mãi mãi. Fung nói: “Tôi rất sợ sự nhàm chán. Nếu tôi phải làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều mỗi ngày và làm những công việc gần giống nhau, thì đó không phải là cách sống mà tôi mong muốn.”

Liệu Gen Z có phải đang ngày càng mệt mỏi với công việc không và điều gì có thể thúc đẩy họ lựa chọn khác biệt đi như vậy?

Năm 2022, dữ liệu cho thấy Hong Kong đã mất khoảng 116.600 lao động trẻ (từ 18 đến 39 tuổi) trong khoảng thời gian hai năm. Nhiều người đã rời khỏi thành phố hoặc đơn giản là chọn không tham gia lực lượng lao động. Các chuyên gia cho rằng một lý do đằng sau sự thay đổi ở Gen Z là sự an toàn tài chính mà các thế hệ trước đã đạt được. Giám đốc Hiệp hội Sức khỏe Tâm thần Hong Kong Benson Chan nhận định: “Cha mẹ của họ khá giả hơn và không mong đợi thế hệ mới kiếm được nhiều tiền để chăm sóc họ. Thế hệ này không thực sự phải đối mặt với áp lực tài chính.”

Kết quả là, nhiều người trẻ vẫn phụ thuộc tài chính vào gia đình, với đa số vẫn sống ở nhà. Điều này đã tạo ra một từ mới: “những đứa con toàn thời gian”, chỉ những người trẻ tuổi sống với cha mẹ và giúp đỡ việc nhà để đổi lấy tiền trợ cấp. Ngoài túi tiền của cha mẹ, nhiều người thuộc thế hệ Z cũng tập trung vào hiện tại hơn là các mục tiêu tài chính dài hạn.

Wong cho biết hầu hết bạn bè của anh đều có tâm lý tiêu xài trước, làm việc sau. Họ thà kiếm đủ tiền để mua trò chơi, nâng cấp thiết bị và tận hưởng cuộc sống. “Họ chỉ nghĩ đến việc quay lại làm việc khi hết tiền.”

Giám đốc Chan cho rằng việc lớn lên trong một thế giới của mạng xã hội và sự hài lòng tức thì đã khiến Gen Z cảm thấy không hài lòng khi mong muốn của họ không được đáp ứng ngay lập tức. Đồng thời, các mục tiêu tài chính dài hạn dường như nằm ngoài tầm với. Một khảo sát của HSBC năm 2024 cho thấy 61% Gen Z Hong Kong tin rằng việc sở hữu nhà là “xa vời” đối với họ. Xét cho cùng, Hong Kong là một trong những thị trường bất động sản đắt đỏ nhất thế giới: Một ngôi nhà tư nhân trung bình có giá 1,15 triệu USD, tức gần 30 tỷ đồng. Đối với Hui, điều đó dường như không đáng.

Giám đốc Chan tin rằng sự vỡ mộng này còn sâu sắc hơn. Ông nói: “Nhiều bạn trẻ cảm thấy, ‘Nếu dù sao tôi cũng không thể đáp ứng được kỳ vọng, tại sao tôi phải làm việc?'”.

Thời gian dài đại dịch cũng góp phần định hình quan điểm của Gen Z. Nó cắt đứt các tương tác xã hội của họ và làm sâu sắc thêm cảm giác bị cô lập.

Wong đã trải nghiệm điều này trực tiếp. Khi đang học tập tại Trung Quốc đại lục với tư cách là một sinh viên xuyên biên giới, anh thấy mình bị mắc kẹt trong các biện pháp kiểm dịch nghiêm ngặt. Wong, người đã trở nên “ẩn dật hơn nữa”, nhớ lại: “Ở các khu phố nhỏ, tất cả các bạn đều bị bịt kín, chỉ có một điểm ra vào. Bạn chỉ có thể sử dụng dịch vụ giao hàng để mua thực phẩm tạp hóa.” Sự cô lập, cùng với áp lực thi cử, đã ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của anh. Ở thời điểm tồi tệ nhất, anh thậm chí còn nghĩ đến việc tự kết liễu đời mình.

Đặt lại câu hỏi: Vì sao nhiều Gen Z thà "ăn bám bố mẹ" cũng không muốn làm việc 8 tiếng 1 ngày?- Ảnh 3.

Wong cho biết anh cũng tăng cân vì ít ra ngoài hơn.

Giám đốc Chan, người làm việc với những người trẻ tuổi gặp vấn đề về sức khỏe tâm thần, cho biết nhiều người trong số họ phải vật lộn vì “họ phải đối mặt với áp lực từ bên ngoài hoặc thiếu mục tiêu rõ ràng cho tương lai.” Ông nói thêm: “Vì vậy, họ cảm thấy thờ ơ với việc có (thành công) hay không… Họ nghĩ rằng nằm thẳng ở nhà cũng không sao.”

Gen Z không thể chịu khổ hay có nhiều chuyện cần bàn hơn thế nữa?

Ngay cả khi chọn làm việc toàn thời gian, Gen Z có thể không tìm kiếm được việc làm lâu dài vì cơ hội đang giảm dần. Hãy xem Ada Siu (24 tuổi). Một sinh viên mới tốt nghiệp ngành truyền thông, cô và một số bạn cùng lớp đã phải vật lộn trong 6 tháng để tìm được một công việc toàn thời gian. Mỗi người họ phải nộp hơn 100 đơn xin việc để đảm bảo một vài cuộc phỏng vấn.

Siu nói: “Trước đây, nếu bạn nộp, giả sử, 10 sơ yếu lý lịch, bạn có thể đảm bảo một hoặc hai cuộc phỏng vấn.”

Sự phục hồi sau đại dịch của Hong Kong diễn ra chậm chạp. Tăng trưởng tổng sản phẩm quốc nội năm ngoái — 2,5% — ở mức thấp nhất trong phạm vi dự kiến. Năm nay, tăng trưởng dự kiến sẽ nằm trong khoảng từ 2% đến 3%.

Các doanh nghiệp vừa và nhỏ bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Lãi suất cao, thị trường bất động sản sụt giảm và sự di cư của các nhà đầu tư đã khiến các doanh nghiệp này phải vật lộn để duy trì hoạt động. Họ chiếm hơn 98% tổng số doanh nghiệp của Hong Kong, sử dụng hơn 44% lực lượng lao động khu vực tư nhân nhưng phải tranh giành để thu hút nhân tài trẻ.

Vài tháng trước, Siu đã có được một vị trí toàn thời gian tại một công ty nhỏ, nơi cô ấy hỗ trợ các sự kiện và quan hệ công chúng. Nhưng thời gian của cô ở đó không kéo dài lâu. Cô nhớ lại: “Vào ngày thứ tư,… tôi đã cảm thấy (công ty) không phù hợp với mình. Tôi quay trở lại tìm việc… Tôi đã rời đi sau một tháng.”

Đặt lại câu hỏi: Vì sao nhiều Gen Z thà "ăn bám bố mẹ" cũng không muốn làm việc 8 tiếng 1 ngày?- Ảnh 4.

Siu không thấy “sự phát triển nhiều” ở công ty.

Theo một cuộc khảo sát năm ngoái, cứ 5 người thuộc Gen Z và Gen Y ở Hong Kong thì có 2 người thường xuyên nghĩ đến việc rời bỏ công việc. Nhiều người trong số họ có thể đang tìm kiếm sự gắn bó hơn. Siu nói về việc ở lại một công ty lâu dài: “Tôi sẽ cảm thấy mình như một con ếch trong nước sôi. Nếu tôi cảm thấy rằng mình đã học hỏi đủ ở vị trí này hoặc đã trải nghiệm đủ, thì tôi nghĩ việc muốn thay đổi là điều tự nhiên.”

Tuy nhiên, việc nhảy việc không được ủng hộ trong văn hóa làm việc truyền thống của Hong Kong.

Trưởng bộ phận giải pháp nhân tài của công ty tư vấn tuyển dụng ConnectedConsult Wendy Suen lưu ý: “(Những người nhảy việc)… được coi là một chi phí cao đối với các công ty vì bạn đào tạo họ và sau đó họ rời đi.”

Để thu hút nhiều người thuộc thế hệ Z Hong Kong hơn, những người ngày càng lo ngại về kiệt sức, lo lắng và sức khỏe tâm thần, bà Suen đề xuất rằng các công ty nên tập trung vào việc thực hiện các sáng kiến về sức khỏe.

Một cuộc khảo sát do công ty khởi nghiệp về sức khỏe tâm thần Intellect và nền tảng tài sản kỹ thuật số Endowus công bố năm ngoái cho thấy 31% Gen Y và Gen Z Hong Kong muốn nơi làm việc của họ cung cấp các hội thảo về sức khỏe tinh thần. Trong một cuộc khảo sát gần đây khác, công ty truyền thông toàn cầu Edelman nhận thấy rằng Gen Z Hong Kong có kỳ vọng cao đối với các nhà lãnh đạo của họ. Họ muốn một người quản lý chăm chỉ và là người giống như một người bạn, người mà họ có thể kết nối một cách tự nhiên.

Đặt lại câu hỏi: Vì sao nhiều Gen Z thà "ăn bám bố mẹ" cũng không muốn làm việc 8 tiếng 1 ngày?- Ảnh 5.

Người trẻ Hong Kong cho biết ngày càng có sự không phù hợp giữa nhu cầu của họ và những gì thị trường việc làm yêu cầu.

Người lao động trẻ cũng được biết đến là tìm kiếm các hệ thống phân cấp phẳng hơn và môi trường làm việc hợp tác hơn. Tuy nhiên, nhiều sở thích trong số này có thể gây khó khăn cho các công ty của Hong Kong, nơi vẫn phần lớn mang tính phân cấp, chú trọng vào các quy tắc và tính chuyên nghiệp.

Văn hóa làm việc nhiều giờ cũng là một yếu tố đáng bàn. Theo một cuộc khảo sát của Liên đoàn Công đoàn Hong Kong năm 2023, hơn một nửa số người lao động làm việc hơn 45 giờ một tuần; 7,3% số người được hỏi làm việc hơn 70 giờ. Trong khi đó, thế hệ Z muốn sự linh hoạt. Theo nhà cung cấp không gian làm việc toàn cầu International Working Group, gần 8 trong số 10 nhân viên Gen Z ở Hong Kong thích làm việc kết hợp và việc thiếu điều đó là lý do chính khiến 3 trong số 10 nhân viên rời bỏ công việc trước đó.

Bà Suen mô tả, nhân viên Gen Z trung bình muốn “làm việc thông minh, chứ không phải làm việc chăm chỉ”, nhưng lại là người phát triển mạnh mẽ trước những thách thức và khao khát sự kích thích cũng như cơ hội học hỏi. Bà nói: “(Gen Z) coi trọng thời gian. Họ biết mình muốn gì, và họ yêu cầu điều đó, và họ cũng không muốn lãng phí thời gian của bất kỳ ai.”

Nguồn CNA

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Công Nghệ Phần Mềm

Vì sao Zuckerberg thà đốt trăm tỷ USD còn hơn về nhì trong cuộc đua AI?

Published

on

Trong cuộc đua AI, Zuckerberg chấp nhận mạo hiểm 600 tỷ USD với triết lý “thà phí tiền còn hơn tụt lại”, hé lộ chiến lược táo bạo và nỗi lo bị gạt khỏi cuộc chơi định hình tương lai.

Trong một phát biểu thẳng thắn làm khuấy động cả thung lũng Silicon, CEO Meta Mark Zuckerberg đã vẽ nên một lằn ranh rõ ràng, đó là thà “tiêu phí vài trăm tỷ USD” còn hơn là người về nhì trong cuộc đua đến trí tuệ nhân tạo tổng quát (AGI), hay còn gọi là siêu trí tuệ.

Không phải là một lời nói suông, đây còn là là tuyên ngôn cho một canh bạc thế kỷ, một chiến lược “tất tay” được bảo hiểm bằng nguồn lực tài chính khổng lồ và một nỗi sợ hãi hữu hình, đó là nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.

Canh bạc 600 tỷ USD và nỗi sợ mang tên “lỡ nhịp”

Trong podcast Access phát hành gần đây, Zuckerberg đã chính thức xác nhận cam kết đầu tư ít nhất 600 tỷ USD vào các trung tâm dữ liệu và hạ tầng tại Mỹ cho đến năm 2028. Con số này, theo Giám đốc tài chính Susan Li, bao gồm toàn bộ hoạt động xây dựng, vận hành và cả nhân sự của Meta trên đất Mỹ. Đây là một khoản chi khổng lồ, đủ sức làm chùn tay bất kỳ hội đồng quản trị nào.

Vậy tại sao Zuckerberg lại sẵn sàng mạo hiểm đến vậy? Câu trả lời nằm ở quan điểm của ông về rủi ro. Với CEO Meta, rủi ro lớn nhất không phải là việc xây dựng thừa thãi hạ tầng hay đầu tư quá tay, mà là việc xây dựng quá chậm.

“Nếu bạn xây dựng quá chậm, trong khi siêu trí tuệ có thể xuất hiện sau 3 năm mà bạn lại chuẩn bị cho kịch bản 5 năm, thì bạn sẽ mất vị thế trong công nghệ mà tôi tin sẽ là quan trọng nhất, tạo ra nhiều sản phẩm, đổi mới và giá trị nhất trong lịch sử”, ông giải thích.

Lập luận này biến khoản đầu tư 600 tỷ USD từ một chi phí khổng lồ thành một dạng “phí bảo hiểm” đắt đỏ. Đó là khoản phí để Meta chắc chắn có một vé trên chuyến tàu đến tương lai, một tương lai mà AGI được dự đoán sẽ định hình lại mọi ngành công nghiệp, mọi khía cạnh của đời sống xã hội. Đối với Zuckerberg, “ít nhất với một công ty như Meta, rủi ro nằm ở việc chưa đủ táo bạo, chứ không phải quá táo bạo”.

“Bong bóng AI” và bài học từ lịch sử

Zuckerberg không hề né tránh khả năng về một “bong bóng AI”. Ông thẳng thắn thừa nhận đây là điều “khá có thể xảy ra”, và so sánh nó với những cơn sốt đầu tư trong lịch sử như bong bóng đường sắt hay sự sụp đổ của dot-com cuối năm 1990.

Trong thời kỳ đó, sự hưng phấn quá mức đã dẫn đến việc xây dựng hạ tầng ồ ạt, nhiều công ty phá sản, nhưng cuối cùng, những cơ sở hạ tầng đó (đường ray xe lửa, cáp quang) vẫn còn lại và tạo nền tảng cho sự phát triển về sau.

Những lo ngại của Zuckerberg không phải là không có cơ sở. Làn sóng đầu tư vào AI đang ở mức độ chưa từng có.

Dữ liệu từ Statista cho thấy thị trường AI toàn cầu hiện được định giá khoảng 244,2 tỷ USD. Riêng trong năm 2025, các tập đoàn công nghệ Mỹ đã dự kiến chi hơn 155 tỷ USD cho phát triển lĩnh vực này.

Một nghiên cứu của MIT công bố tháng 8/2025 càng làm tăng thêm sự thận trọng khi chỉ ra 95% các chương trình thí điểm AI đã thất bại trong việc mang lại lợi nhuận, bất chấp hơn 40 tỷ USD đã được rót vào.

Ngay cả Sam Altman, CEO của OpenAI, cũng đã lên tiếng cảnh báo về tình trạng định giá quá cao và sự “hưng phấn phi lý” xung quanh các startup AI.

Đối mặt với những con số và cảnh báo này, chiến lược của Zuckerberg càng lộ rõ tính chất của một canh bạc có tính toán. Ông biết rõ nguy cơ, nhưng ông đặt cược rằng phần thưởng cho người chiến thắng sẽ lớn hơn rất nhiều so với thiệt hại của những người thua cuộc, kể cả khi họ đã “đốt” hàng trăm tỷ USD.

Tại sao Meta không sợ phá sản?

Điểm khác biệt cốt lõi và cũng là lợi thế lớn nhất của Meta so với các đối thủ như OpenAI hay Anthropic, theo Zuckerberg, chính là sự tự chủ về tài chính. Meta được chống đỡ bởi cỗ máy kiếm tiền khổng lồ từ quảng cáo, một mô hình kinh doanh đã được chứng minh là bền vững qua nhiều thập kỷ. Cổ phiếu Meta đã tăng gần 40% trong năm qua, cho thấy sự tin tưởng của thị trường.

“Chúng tôi không có nguy cơ phá sản”, Zuckerberg khẳng định một cách tự tin.

Trong khi đó, các phòng thí nghiệm AI tư nhân khác lại sống dựa vào các vòng gọi vốn liên tục. Sự tồn tại của họ không chỉ phụ thuộc vào tiến độ nghiên cứu mà còn bị ảnh hưởng nặng nề bởi các yếu tố kinh tế vĩ mô. Một cú sốc thị trường, một cuộc suy thoái kinh tế có thể khiến dòng vốn cạn kiệt, đẩy họ vào tình thế nguy hiểm khi phải trang trải chi phí tính toán (compute cost) ngày càng phình to.

“Nếu rơi vào vị thế của họ, tình thế sẽ khác”, Zuckerberg nói. Lợi thế này cho phép Meta suy nghĩ và hành động trong một khung thời gian dài hơn, tập trung vào nghiên cứu nền tảng mà không bị áp lực phải tạo ra lợi nhuận ngay lập tức từ AI. Họ có thể xây dựng một pháo đài hạ tầng vững chắc, sẵn sàng cho cuộc chiến marathon thay vì những trận đánh ngắn hạn.

Bên trong “lò luyện” siêu trí tuệ

Để hiện thực hóa tham vọng AGI, Meta không chỉ ném tiền vào phần cứng mà họ còn đang xây dựng một hệ sinh thái nhân tài và nghiên cứu đặc biệt. Trọng tâm của nỗ lực này là một phòng thí nghiệm siêu trí tuệ mới được thành lập.

Đây không phải là một bộ phận cồng kềnh. Zuckerberg mô tả nó như một nhóm tinh hoa từ 50 đến 100 nhà nghiên cứu hàng đầu, hoạt động theo một cơ cấu “rất phẳng” và không có hạn chót áp đặt từ trên xuống. “Đây là nghiên cứu và bạn không thể biết chính xác sẽ mất bao lâu”, ông nói, ví dự án như một “đề tài khoa học tập thể”.

Cách tiếp cận này, kết hợp với chiến lược biến “sức mạnh tính toán trên mỗi nhà nghiên cứu” thành lợi thế cạnh tranh, đã biến Meta thành một thỏi nam châm hút nhân tài. Họ không ngần ngại đưa ra các gói đãi ngộ hàng triệu USD, thậm chí các khoản thưởng ký hợp đồng lên tới 100 triệu USD, để lôi kéo những bộ óc xuất sắc nhất từ chính các đối thủ như OpenAI, Google DeepMind và Anthropic.

Thương vụ trị giá 14,3 tỷ USD để sở hữu gần 50% cổ phần của Scale AI và đưa CEO Alexandr Wang về dẫn dắt nỗ lực AGI là minh chứng rõ ràng nhất cho sự quyết liệt này.

Dù gần đây Meta đã phải tạm thời “đóng băng” tuyển dụng ở mảng AI sau một đợt chi tiêu quá lớn, động thái này chỉ cho thấy sự điều chỉnh chiến thuật chứ không làm thay đổi chiến lược tổng thể: tập trung nguồn lực tốt nhất cho mục tiêu quan trọng nhất.

Không đơn thuần là một chiến lược kinh doanh, quan điểm của Mark Zuckerberg về AI  còn là triết lý về sự sinh tồn trong kỷ nguyên công nghệ mới. Ông không nhìn AI như một sản phẩm, mà như một nền tảng hạ tầng cơ bản của tương lai, giống như điện hay internet. Bỏ lỡ nó đồng nghĩa với việc tự biến mình thành kẻ lạc hậu.

Canh bạc của ông thực chất là một cuộc đối đầu giữa 2 loại rủi ro: rủi ro tài chính (lãng phí tiền bạc vào một bong bóng tiềm tàng) và rủi ro chiến lược (bị loại khỏi cuộc chơi định hình thế giới). Zuckerberg đã dứt khoát chọn đối mặt với rủi ro tài chính. Đối với ông, tiền có thể kiếm lại được, nhưng vị thế dẫn đầu trong một cuộc cách mạng công nghệ chỉ đến một lần.

Ver2Solution theo Dân Trí

Continue Reading

Quốc Tế

“Khoe nghèo”: Sự phản kháng của Gen Z hay trào lưu tiêu dùng mới?

Published

on

Trong thời kỳ tăng trưởng kinh tế nhanh, tiêu dùng xa xỉ là biểu tượng của thành công. Nhưng trong giai đoạn bất định về địa chính trị cũng như kinh tế, tiết kiệm và tối giản lại trở thành một lựa chọn mang tính thời sự…

Có một thời, mạng xã hội Trung Quốc là sân khấu của sự giàu có. Những bức ảnh khoe túi Hermès, đồng hồ Rolex, bữa tối trong nhà hàng Michelin… được xem như giấy chứng nhận thành công. Nhưng thời gian gần đây, một nghịch lý tiêu dùng xuất hiện trên các nền tảng như Douyin và Weibo: người trẻ bắt đầu khoe… nghèo.

Đầu năm nay, xu hướng này bùng nổ trên tất cả các nền tảng mạng xã hội. Thay vì cạnh tranh xem ai giàu hơn, người dùng lại chia sẻ những câu chuyện về việc săn được món đồ rẻ bất ngờ hoặc cách sống tiết kiệm trong các đô thị đắt đỏ. Một bài đăng trên Xiaohongshu, thu hút hơn 52.000 lượt thích, kể rằng người này đã “trằn trọc cả đêm vì ghen tị” khi bạn cùng phòng mua được hai túi bột giặt chỉ với giá một tệ (khoảng 3.500 đồng)!

Trong một bài khác cũng nhận hàng nghìn lượt tương tác, một người dùng kể lại sự “tức tối” khi biết bạn mình mua được 100 tờ giấy A4 chỉ với 0,99 tệ. Những câu chuyện như vậy thường được kể bằng giọng điệu tự trào, đôi khi hơi phóng đại, nhưng lại nhận được sự đồng cảm rất lớn từ cộng đồng.

Giới trẻ đua nhau quay video về bữa ăn chỉ vài nhân dân tệ, căn phòng thuê nhỏ bằng một khoang tàu, tủ quần áo chỉ vài chiếc áo phông… Những hashtag kiểu “sống ở Bắc Kinh với 3.000 tệ một tháng” hay “ngày thứ 28 của ví tiền” thu hút hàng chục triệu lượt xem. Trào lưu này được truyền thông gọi là “reverse comparison” – so sánh ngược.

Cuối năm 2025, báo cáo xu hướng tiêu dùng của McDonald’s tại Trung Quốc đã đưa so sánh ngược vào danh sách những trào lưu nổi bật định hình hành vi của giới trẻ. Báo cáo cho rằng thay vì cạnh tranh về mức chi tiêu, nhiều người trẻ đang “thi đua về mức độ đáng giá của đồng tiền”. Ở bề mặt, đó có vẻ chỉ là một trò đùa tập thể. Nhưng ở tầng sâu hơn, nó phản ánh một sự thay đổi tâm lý của thế hệ trẻ trong nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

Trong một thị trường lao động nơi cạnh tranh khốc liệt và thăng tiến chậm, khái niệm thành công dường như trở nên xa xỉ. Điều này đã dẫn đến xu hướng “tang ping” (nằm thẳng) từng gây tranh cãi trong năm 2025. Người trẻ đánh đổi mức lương cao để lấy sức khỏe tinh thần, từ bỏ nấc thang thăng tiến để theo đuổi sở thích, rời những tòa nhà chọc trời để tìm đến thiên nhân thoáng đãng…

Nếu “tang ping” là hành động rút lui khỏi cuộc cạnh tranh khốc liệt của xã hội, thì “khoe nghèo” hiện nay là một phiên bản truyền thông khác. Người trẻ không chỉ sống tối giản mà còn biến sự tối giản ấy thành câu chuyện công khai, thậm chí triết lý sống mới và vui với điều này.

Điều thú vị là trong nhiều video, sự thiếu thốn lại được trình bày với thẩm mỹ rất tinh tế. Một bữa mì gói được quay như cảnh phim indie. Một căn phòng trọ 20 mét vuông được trang trí theo phong cách tối giản kiểu Nhật. Nói cách khác, Gen Z đang thẩm mỹ hóa sự tiết kiệm. Thay vì chứng minh mình thành công bằng cách mua nhiều hơn, người trẻ chứng minh mình tỉnh táo bằng cách tiêu ít hơn.

Ở góc nhìn xã hội học, đây có thể được xem như một dạng phản kháng mềm. Không có biểu tình, không có khẩu hiệu, chỉ có hàng triệu video nhỏ về cuộc sống giản lược. Nhưng chính những video ấy đặt ra một câu hỏi khá thách thức cho xã hội tiêu dùng: nếu giá trị con người được đo bằng khả năng chi tiêu, thì điều gì xảy ra khi cả một thế hệ quyết định chi tiêu ít đi?

Một khảo sát của tờ Xinmin Evening News cho thấy 55% người tham gia xu hướng này nói rằng quan điểm tiêu dùng của họ đã thay đổi, trong khi 35% ưu tiên những sản phẩm chất lượng tốt nhưng giá phải chăng. Một số influencer thậm chí còn cổ vũ mọi người xây dựng hình ảnh cá nhân xoay quanh phong cách thời trang giá rẻ hoặc lối sống tối giản, biến việc tiêu ít tiền thành một dạng bản sắc.

Yang Xueyan, giáo sư tại Trường Chính sách công và Quản trị công thuộc Đại học Giao thông Tây An, nhận định rằng trào lưu “so sánh ngược” phản ánh thái độ “tỉnh táo, tự trào và phòng thủ” của người trẻ trong các tương tác xã hội. “Trong xã hội cạnh tranh khốc liệt này, mọi người nhận ra phô trương sự giàu có chỉ kéo theo sự ghen tị và chỉ trích. Trong khi thể hiện vẻ ngoài khiêm tốn có thể là biện pháp tự bảo vệ và giảm bớt kỳ vọng của người khác”, bà Yang nói với SCMP.

Nữ giáo sư nhấn mạnh việc so sánh xem ai mua sản phẩm rẻ hơn trong nhóm bạn bè và chia sẻ bức xúc có thể thúc đẩy sự gắn kết giữa những người trẻ tuổi, đồng thời tạo ra kênh để họ giải tỏa sự bực bội. Về bản chất, họ đang than phiền về áp lực xã hội và những cuộc đua tranh khốc liệt.

Điểm tích cực của xu hướng này là giới trẻ quay trở lại với việc tiêu dùng hợp lý. “Tuy nhiên, hệ quả tiêu cực có thể là tham vọng tiến lên và thay đổi thực tại của người trẻ bị suy giảm, dẫn đến làm suy yếu triển vọng lạc quan của họ về tương lai”, bà Yang cảnh báo.

Theo Reuters, Trung Quốc hiện đang ở trong “cơn trầm tiêu dùng” kéo dài nhiều năm – một sự chững lại không chỉ về sức mua mà còn về niềm tin. Người dân thắt chặt chi tiêu, ưu tiên tiết kiệm. Số tiền gửi trong ngân hàng tăng vọt. Chỉ riêng nửa đầu năm 2025, lượng tiền gửi mới của hộ gia đình đạt gần 18 nghìn tỷ nhân dân tệ – cao nhất từ trước đến nay.

Điều này khiến chính phủ phải thay đổi chiến lược. Không chỉ dừng ở việc “kích cầu vật chất”, Bắc Kinh đang chuyển hướng sang kích cầu trải nghiệm: khuyến khích du lịch trong nước, mở rộng ngành giải trí, tổ chức sự kiện thể thao và lễ hội văn hóa… Những thay đổi này phản ánh nhận thức ngày càng rõ rằng tiêu dùng hiện đại không chỉ là mua sắm, mà là tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.

Tuy nhiên, gốc rễ của vấn đề vẫn nằm ở tâm lý. Người dân sẽ không chi tiêu nếu họ sợ mất việc, sợ bệnh tật không có bảo hiểm, hoặc sợ tài sản mình sở hữu mất giá. Để thật sự đưa nền kinh tế thoát khỏi “bóng đen tiết kiệm”, Trung Quốc cần những gói kích thích ngắn hạn, cũng như cần bảo đảm việc làm, và trao lại cho người dân cảm giác rằng chi tiêu không phải là mạo hiểm. Chỉ khi con người cảm thấy tương lai mình an toàn, họ mới sẵn sàng sống hết mình cho hiện tại.

Ver2Solution theo VNeconomy

Continue Reading

Khởi Nghiệp

Lắng nghe chia sẻ ngôi sao làm nội dung hàng đầu Youtube nói về AI cướp việc và MrBeast mở lối đi mới

Published

on

Big Tech mải mê theo đuổi AI khiến giới sáng tạo nội dung lo sợ bị “bỏ rơi”. Giữa bối cảnh đó, MrBeast tự xây đế chế quảng cáo, còn YouTube vượt mặt Hollywood thu 40,4 tỷ USD.

Kỷ nguyên vàng của những người sáng tạo nội dung đang đối mặt với một “cú sốc” mang tên trí tuệ nhân tạo (AI).

Trong khi các nền tảng mạng xã hội mải miết chạy đua công nghệ và phớt lờ lợi ích của influencer, thì những người dẫn đầu cuộc chơi mà tiêu biểu là MrBeast lại đang vẽ lại luật chơi cho toàn ngành.

Nhà sáng tạo vật lộn với AI

Theo phân tích từ Business Insider, những người sáng tạo nội dung (creator) trên mạng xã hội đang phải đối mặt với một nỗi ám ảnh mới. Các nền tảng dường như say mê AI đến mức nhiều người có sức ảnh hưởng (influencer) cảm thấy mình chỉ còn là “vai phụ”.

Mâu thuẫn này bộc lộ rõ nhất trên Instagram thời gian qua. Nền tảng của Meta đã khiến nhiều nhà sáng tạo nội dung tức giận khi âm thầm thử nghiệm “Shop the look” – một tính năng dùng AI để gắn thẻ và bán sản phẩm trực tiếp từ bài đăng của họ mà không hề thông báo trước, cũng không chia một đồng hoa hồng.

“Cảm giác như bị đánh cắp vậy”, Julia Berolzheimer, một influencer sở hữu hơn 1 triệu người theo dõi bức xúc. Việc hình ảnh và tên tuổi của cô bị thuật toán mang đi chốt sale mà chính chủ không hay biết là minh chứng cho thấy quyền lực đang nghiêng hẳn về phía nền tảng.

Dù người phát ngôn của Meta giải thích đây chỉ là “thử nghiệm giới hạn”, thông điệp đưa ra rất rõ ràng: Creator tạo ra nội dung, nhưng “mảnh đất số” và luật chơi hoàn toàn thuộc về Big Tech.

Không chỉ Meta phát triển chatbot AI, Business Insider cho biết TikTok cũng tung công cụ AI avatar cho các nhà quảng cáo. Hàng loạt thử nghiệm này vẽ ra viễn cảnh: Một phần công việc của nhà sáng tạo nội dung có thể bị máy móc thay thế.

Vào đầu thập niên 2020, các nền tảng vung hàng tỷ USD vào quỹ sáng tạo để tranh giành nhân tài sau sự bùng nổ của TikTok. Nhưng hiện nay, kỷ nguyên chói lọi đó đã khép lại. Jack Conte, CEO nền tảng Patreon nhận định chua chát: Cách mạng xã hội nhìn nhà sáng tạo nội dung hiện nay giống hệt cách Uber nhìn tài xế của mình: “Họ muốn hỗ trợ họ, cho đến khi không còn cần nữa”.

Trong báo cáo thường niên năm 2025 của Meta, từ “AI” xuất hiện hơn 100 lần, trong khi từ “creator” lọt thỏm với vỏn vẹn 6 lần. Tháng 1 vừa qua, Meta tuyên bố dồn phần lớn doanh thu để đầu tư hạ tầng AI, đồng thời thâu tóm mạng xã hội dành cho AI agent là Moltbook. AI agent là một hệ thống trí tuệ nhân tạo có khả năng tự chủ thực hiện nhiệm vụ, ra quyết định và tương tác với môi trường hoặc người dùng để đạt mục tiêu đã được giao.

Khi sân chơi sáng tạo nội dung ngày càng chật chội với 1,5 triệu nhà sáng tạo nội dung làm toàn thời gian (tăng 750% so với năm 2020 theo Interactive Advertising Bureau) và AI có thể đẻ ra lượng nội dung vô hạn, giá trị của những nhà sáng tạo nội dung tầm trung đang lao dốc không phanh.

Lối thoát tỷ USD: Khi creator tự làm “trùm” agency

Giữa lúc nhiều nhà sáng tạo nội dung vẫn chờ các nền tảng “ban phát” đặc quyền, YouTuber số một thế giới Jimmy Donaldson (MrBeast) lại chọn con đường khác: Tự xây đế chế của mình. Thay vì phụ thuộc vào thuật toán mạng xã hội, anh xây dựng một hệ sinh thái quảng cáo và marketing phục vụ chính cộng đồng sáng tạo.

Theo Business Insider, công ty của MrBeast vừa đăng ký loạt thương hiệu như “MrBeast Social”, “Beast Social” và “Creator Industries”. Tham vọng là phát triển nền tảng kết nối thương hiệu với nhà sáng tạo nội dung cung cấp dịch vụ marketing, công cụ sáng tạo nội dung và hệ thống kiếm tiền riêng cho giới sáng tạo.

Thực tế, hệ sinh thái này đã hình thành từ trước với các mảnh ghép như Vyro (kết nối thương hiệu với creator), Viewstats (phân tích dữ liệu YouTube) hay CreatorGlobal (lồng tiếng và bản địa hóa nội dung). Đầu năm nay, Beast Industries được định giá khoảng 5 tỷ USD sau khi gọi thêm 200 triệu USD vốn mới.

Nhờ thương hiệu cá nhân khổng lồ và khả năng “giải mã thuật toán chú ý”, MrBeast đang biến marketing thành cỗ máy tạo doanh thu. Trong chiến dịch quảng bá AI Slackbot tại Super Bowl 2026, quảng cáo giải đố trị giá 1 triệu USD của anh tạo ra 53 triệu lượt truy cập, với đỉnh điểm 1,32 triệu lượt chỉ trong 15 phút. CEO Salesforce Marc Benioff gọi MrBeast là “thiên tài tuyệt đối” khi chiến dịch “vượt xa mọi kỳ vọng”.

MrBeast cũng đưa quảng cáo ra đời thực để chống “mù quảng cáo” trên internet. Theo Fortune, anh từng hợp tác với OpenFortune phát hành 2,5 triệu chiếc bánh quy may mắn (fortune cookie) để quảng bá show Beast Games. Trong số đó, 24.000 chiếc bánh hiếm chứa lời nhắn viết tay của chính MrBeast đã tạo hiệu ứng lan truyền ngoài đời thực – thứ mà quảng cáo thuật toán khó tái tạo.

Không chỉ MrBeast, nhiều ngôi sao như Ryan Reynolds, podcaster Alex Cooper hay diễn viên Kristen Bell cũng đang xây agency riêng. Podcaster là người sản xuất và dẫn dắt các chương trình podcast – tức các nội dung âm thanh hoặc video phát hành định kỳ trên internet để người nghe theo dõi.

Xu hướng này cho thấy một bài học ngày càng rõ đối với các nhà sáng tạo nội dung: Bán nội dung thôi chưa đủ mà nắm quyền phân phối nội dung mới là mỏ vàng thực sự.

Cú ngược dòng của YouTube và sức sống của “chất người”

Bỏ qua mối đe dọa mang tên AI, kinh tế sáng tạo cũng đang chứng kiến sự dịch chuyển quyền lực giữa các nền tảng. Khi truyền hình truyền thống sa sút, YouTube lại nổi lên như một trung tâm chú ý mới.

Theo ước tính của MoffettNathanson, YouTube thu về 40,4 tỷ USD doanh thu quảng cáo năm 2025, vượt tổng doanh thu quảng cáo của bốn ông lớn Hollywood gồm Disney, NBC, Paramount và Warner Bros. Discovery (khoảng 37,8 tỷ USD). Tổng doanh thu của nền tảng này thậm chí đạt 60 tỷ USD, nhờ cả quảng cáo lẫn các dịch vụ thuê bao như YouTube TV, Premium và Music.

Dù quy mô quảng cáo vẫn còn kém mỏ vàng 196,2 tỷ USD của Meta, sức hút của YouTube là không thể chối cãi khi chỉ riêng quý IV/2025, nền tảng này đã bỏ túi 11,4 tỷ USD.

Điều đáng chú ý là cách YouTube xử lý làn sóng AI. Nền tảng này vừa mở rộng công nghệ nhận diện hình ảnh cá nhân để phát hiện video deepfake, đồng thời mạnh tay dọn dẹp nhiều kênh AI bị coi là “spam”. Động thái này phản ánh một thực tế rằng nếu phá vỡ sinh kế của nhà sáng tạo nội dung, các nền tảng có thể đánh mất thứ tài sản quý giá nhất, đó là niềm tin của khán giả.

Video deepfake là video được tạo hoặc chỉnh sửa bằng trí tuệ nhân tạo để thay đổi khuôn mặt, giọng nói hoặc hành động của một người, khiến họ trông như đang nói hoặc làm điều mà thực tế họ không hề làm.

“Trong môi trường quảng cáo, bạn thực sự cần sự tin cậy. Người tiêu dùng phải cảm thấy nội dung đó là thật”, bà Amber Venz Box, Chủ tịch nền tảng LTK, nhận định. Dù các bảng tin đầy nội dung AI có thể tạo ra nguồn quảng cáo khổng lồ, nhưng với nhiều thương hiệu, những video do máy móc tự dựng vẫn khó thay thế được “chất người”.

Nền kinh tế sáng tạo vì thế không biến mất, nhưng chắc chắn sẽ sàng lọc khắc nghiệt hơn trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh mẽ. Những người chỉ đơn thuần sản xuất video có thể dễ bị AI vượt mặt. Nhưng ngược lại, các nhà sáng tạo nội dung nếu biết biến mình thành một thương hiệu, hiểu khán giả và vận hành nội dung như một mô hình kinh doanh, vẫn sẽ giữ được chỗ đứng.

“AI có thể giúp việc tạo nội dung nhanh hơn và hiệu quả hơn. Nhưng giá trị thật sự của nhà sáng tạo nội dung luôn nằm ở mối kết nối chân thật mà họ xây dựng với khán giả”, chuyên gia Hannah Hamn từ Parker Management khẳng định.

Ver2Solution theo Dân Trí 

Continue Reading

Đọc nhiều nhất

Copyright © 2024 Ver2solution.com .