Xu Hướng
Dùng AI tạo gần 500 phim ngắn mỗi ngày
Tại Trung Quốc, phim ngắn đang được tạo với tốc độ đáng kinh ngạc cùng chi phí thấp nhờ AI, với hàng trăm phim được sản xuất mỗi ngày. Chỉ cần dùng AI tạo gần 500 phim ngắn mỗi ngày đồng thời tiết kiệm rất nhiều chi phí nhân sự và hậu kỳ, rút ngắn thời gian hoàn thành phim.
Đầu năm nay, Vigloo, một công ty sản xuất phim ngắn chiếu mạng (microdrama) của Hàn Quốc, mạnh dạn đưa AI vào sản xuất nội dung, đặt cược rằng tự động hóa có thể định hình lại căn bản cách làm phim. Thực tế, với 30% ngân sách cho AI, Vigloo đã có thể tạo một chương trình chỉ một tháng thay vì ba tháng, chi phí bằng 1/5 so với trước.
Nhưng tốc độ này vẫn chưa thể bằng các công ty Trung Quốc. Theo Neil Choi, CEO Vigloo, sự cạnh tranh từ ngành công nghiệp phim ngắn khổng lồ từ “đất nước tỷ dân” ngày càng gay gắt, khi quốc gia này đang dồn sức vào nội dung dựa trên AI.
Trung Quốc hiện là quốc gia tiên phong về microdrama, loại phim chiếu theo định dạng dọc, được ví như “truyền hình dành cho thế hệ TikTok”. Chúng có cấu trúc giống phim truyền hình dài tập nhưng được chia thành hàng chục tập, mỗi tập chỉ dài 1-2 phút, thường kết thúc bằng một tình tiết gây sốc để thu hút người xem.
Theo ChinaDaily, microdrama đang biến đổi ngành công nghiệp giải trí Trung Quốc, khi đã thu hút 660 triệu khán giả trong nước vào năm 2024, ước đạt doanh thu 100 tỷ nhân dân tệ (14,6 tỷ USD) vào năm 2025. Một phần tạo nên thành công của loại phim này, là chi phí thấp và thời gian sản xuất nhanh, giúp các hãng phim dễ dàng thu được lợi nhuận hơn so với truyền hình kịch bản truyền thống.
Với việc các công cụ AI tạo video ngày càng phổ biến, việc sản xuất một tập phim giờ đây trở nên đơn giản. Theo trang công nghệ 36kr, chỉ trong tháng 1, hơn 470 phim ngắn do AI tạo ra đã được phát hành mỗi ngày. Không chỉ trong nước, phim đã bắt đầu có xu hướng bành trướng ra nước ngoài.
Dữ liệu từ nền tảng phân tích DataEye cho thấy, phim AI với nhân vật kỹ thuật số chiếm 38% trong top 100 phim manju (phim ngắn chuyển thể từ tiểu thuyết mạng, truyện tranh hoặc kịch bản gốc) tháng 1, tăng mạnh so với mức 7% cùng kỳ năm ngoái. Tổng lượt xem của loại này trên bảng xếp hạng tháng 1 đạt 2,55 tỷ. Theo ECNS, khán giả đón nhận phim ngắn AI một phần do các nhân vật đang trở nên chân thực hơn, giảm hiệu ứng “thung lũng kỳ lạ” (uncanny valley) – cảm giác khó chịu với vật thể gần giống người nhưng không thật.
Theo Yuki Bi, CEO công ty tư vấn thương hiệu Helios Worldwide, đến năm 2030, ngành công nghiệp phim ngắn dự kiến đạt giá trị 16,2 tỷ USD tại Trung Quốc và 9,5 tỷ USD ở nước ngoài. “Thị trường phim ngắn Trung Quốc đã đạt mức hàng chục tỷ nhân dân tệ mỗi năm, và các tác phẩm do AI tạo ra đang chiếm thị phần ngày càng tăng nhanh”, Li nói với SCMP.
Vị thế được củng cố
“Phim ngắn là mảng kinh doanh mới do Trung Quốc tạo ra, và các công ty của nước này đang làm chủ cuộc chơi”, ông Choi nói. “Rất khó để cạnh tranh với doanh nghiệp được hỗ trợ và bảo hộ mạnh mẽ trong nước”.
Thực tế, ngành công nghiệp phim ngắn tại Trung Quốc đang được định hình mạnh mẽ. Bên cạnh hàng loạt công ty tham gia, nhiều “ông lớn” công nghệ trong nước đang chạy đua sản xuất nhiều công cụ để phục vụ. “Một hệ sinh thái hoàn chỉnh đang hình thành. Điều sẽ rất khó cho nơi khác sao chép”, GS Haiyang Li của Đại học Rice nhận xét.
Vào tháng 3, nền tảng phát trực tuyến iQiyi ra mắt công cụ có tên là Nadou Pro. Nền tảng này kết nối các công ty sản xuất với những diễn viên sẵn sàng cấp phép sử dụng hình ảnh của họ trong nội dung do AI tạo ra. Tháng 9/2025, nền tảng video ngắn Kuaishou công bố kế hoạch hỗ trợ phim ngắn do AI tạo ra. Cùng thời gian này, bộ phận video của Tencent cũng phát động một cuộc thi về phim ngắn AI.
Trong khi đó, ByteDance cũng giảm đáng kể chi phí tạo video bởi AI, với công cụ Seedance 2.0. Công ty mẹ của TikTok đang nỗ lực phát triển các hệ thống toàn diện hơn, kết hợp các công cụ tạo nội dung bằng AI với thuật toán đề xuất và hệ thống quảng cáo nhằm tạo nền tảng duy nhất có thể quản lý toàn bộ quy trình sản xuất, từ viết kịch bản đến phân phối.
Chính quyền một số nơi cũng tham gia vào việc thúc đẩy phát triển phim ngắn. Chẳng hạn, tại quận Pudong của Thượng Hải, các công ty khởi nghiệp có thể nhận gói hỗ trợ điện toán đến 300.000 nhân dân tệ (44.000 USD). Tại thành phố Vũ Hán, chính quyền cung cấp khoản vay chuyên dụng ưu đãi. Nhiều địa phương khác cũng ra ưu đãi về thuế, trợ cấp và hỗ trợ về bộ xử lý đồ họa (GPU) huấn luyện các mô hình AI.
Theo Bi của Helios Worldwide, các công ty Trung Quốc dường như đang phát triển chiến lược nội dung mới khác biệt rõ rệt so với những gì các hãng phim truyền hình Hàn Quốc đang làm, vốn tập trung vào việc sản xuất một vài bộ phim “bom tấn”.
“Cách làm của Trung Quốc cho thấy đã có những khả năng hoặc giải pháp thay thế cho cuộc khủng hoảng ‘lạm phát phim truyền hình Hàn Quốc’, rằng nội dung có tần suất cao, kinh phí thấp có thể sinh lời nhiều hơn một bộ phim bom tấn duy nhất”, Bi nói.
Phản ứng trái chiều
Khi ngành công nghiệp microdrama của Trung Quốc đẩy mạnh, nhiều tranh cãi cũng nổ ra. Chúng bị đánh giá “gây nhức nhối” khi nội dung chủ yếu mang tính gây sốc, câu view, không được kiểm soát do sản xuất tràn lan. Dùng AI tạo gần 500 phim ngắn mỗi ngày tạo ra nhiều rủi do lan truyền các thói quen độc hại.
Bên cạnh đó, loại hình này bị đánh giá vi phạm bản quyền, khi nhiều người bị sử dụng hình ảnh trái phép cho phim. Nadou Pro – công cụ kết nối người sáng tạo nội dung và diễn viên của iQiyi – trở thành tâm điểm của cuộc tranh luận này. Công ty cho biết hơn 100 nghệ sĩ đã tham gia vào “cơ sở dữ liệu tài năng AI” trên nền tảng, nhưng một loạt người nổi tiếng nhanh chóng phản bác, phủ nhận việc họ đã ký bất kỳ thỏa thuận nào liên quan đến việc sử dụng hình ảnh hoặc giọng nói cho AI.
Phản hồi vấn đề này, iQiyi tuyên bố việc những người có tên trong cơ sở dữ liệu “chỉ phản ánh sự sẵn lòng của nghệ sĩ trong việc tìm kiếm cơ hội hợp tác tiềm năng”. Công ty thêm rằng việc sử dụng hình ảnh hoặc giọng nói “đều cần phải được đàm phán riêng và ký kết hợp đồng chính thức”.
Các nhà quản lý Trung Quốc cũng bắt đầu chú ý đến microdrama. Cục Quản lý Không gian mạng Trung Quốc đã ban hành dự thảo quy định về vấn đề bản quyền liên quan đến AI, dự kiến có thêm quy định chặt chẽ hơn trong những năm tới.
Một số quy định của Trung Quốc nêu rõ, nền tảng phải kiểm soát nội dung có khả năng gây hại. Theo Cục Quản lý phát thanh và truyền hình quốc gia Trung Quốc, nếu không thực hiện kiểm duyệt nội dung bắt buộc, video sẽ bị cưỡng chế gỡ bỏ. Kể từ đầu tháng 4, nhà làm phim ngắn cũng được yêu cầu đăng ký giấy phép, đặc biệt khi sử dụng trí tuệ nhân tạo.
Chuyên gia Zhao Zhanling của công ty luật Beijing Javy tại Bắc Kinh cho biết, nếu các nền tảng biết về hành vi vi phạm nhưng không xử lý, bên bị ảnh hưởng có thể báo cáo cho Cơ quan quản lý không gian mạng Trung Quốc. Dù vậy, ông ghi nhận một số đang tìm cách lách luật bằng cách đăng ký doanh nghiệp tạm thời, sử dụng máy chủ ở nước ngoài để che giấu danh tính.
“Đối với một ngành công nghiệp phụ thuộc vào sản xuất nhanh và có khả năng mở rộng quy mô như microdrama, vấn đề sở hữu trí tuệ nếu không được giải quyết có thể trở thành nút thắt cổ chai nghiêm trọng, nhất là khi chủ sở hữu phản ứng gay gắt, hoặc các tiêu chuẩn pháp lý trở nên nghiêm ngặt hơn”, nhà phân tích Damien Yeo của Fitch Solutions, nói với SCMP.
Ver2Solution theo Vnexpress
Xu Hướng
Xu hướng Gen Z Nhật Bản mua chung siêu xe, chia ngày sử dụng
Sở hữu một chiếc Ferrari nằm ngoài tầm với của hầu hết người trẻ Nhật Bản, xu hướng Gen Z Nhật bản nhiều người chọn cách sở hữu một phần thay vì mua hẳn.
Mua một chiếc siêu xe, ngay cả một chiếc đã qua sử dụng, cũng là một thú vui tốn kém. Một công ty Nhật Bản cho rằng họ có một giải pháp thay thế cho những người trẻ đam mê vẫn muốn sở hữu một chiếc. Ý tưởng rất đơn giản: bỏ qua việc sở hữu hoàn toàn, tập hợp một vài người bạn và chia sẻ chi phí chiếc xe với nhau.
Dịch vụ chia sẻ xe có tên Rendez-Vous. Một nhóm 5 người trả tiền để cùng sử dụng chiếc xe trong một năm, chia đều khoản khấu hao dự kiến trong 12 tháng đó.
Kanji Hiraiwa, người đã nói chuyện với Nikkei Asia, là một trong những người đang sử dụng dịch vụ này. Chàng trai 24 tuổi này có thể tự gọi mình là đồng sở hữu của một chiếc Ferrari 360 Modena trong năm tới. Thông qua dịch vụ này, mỗi người đồng sở hữu có quyền sử dụng xe trong 50 ngày mỗi năm. Chi phí bao gồm phí đỗ xe, bảo trì, bảo hiểm và tất cả các loại thuế phí hiện hành.
Chi phí được tính dựa trên mức độ giảm giá trị của xe trong một năm. Ví dụ, một chiếc xe được mua với giá 20 triệu yen (126.000 USD) và giảm xuống còn 17 triệu yên (107.000 USD) sau 12 tháng – nhóm sẽ chi trả khoản chênh lệch 3 triệu yen (18.900 USD). Chia đều cho 5 người, mỗi người sẽ phải trả khoảng 600.000 yen (3.800 USD) trong một năm, chưa kể các khoản phí khác.
Rendez-Vous chuyên kinh doanh xe hơi đã qua sử dụng. Các mẫu xe đa dạng, từ những chiếc xe cổ điển thập niên 1950 đến những chiếc xe thể thao hiện đại và siêu xe. Theo báo cáo, dịch vụ này đang đặc biệt phổ biến trong giới trẻ đam mê xe hơi tại Nhật Bản và đã có danh sách chờ khoảng 3.500 người.
“Chi phí sở hữu ôtô quá cao đối với những người ở độ tuổi 20”, đại diện của Rendez-Vous, Ryota Asaoka, chia sẻ. “Chúng tôi hy vọng sẽ giảm bớt gánh nặng tài chính càng nhiều càng tốt để họ có thể tận hưởng việc lái xe”, Asaoka nói.
Đây là một ý tưởng thú vị giúp những người trẻ có thể lái chiếc siêu xe mơ ước mà không cần phải chi quá nhiều tiền. Những dịch vụ như vậy cũng có thể giúp chống lại sự suy giảm liên tục về sự quan tâm của người Nhật đối với việc sở hữu ôtô.
Một cuộc khảo sát gần đây cho thấy 33% người 20 tuổi ở Nhật Bản không quan tâm đến việc sở hữu ôtô. Một nghiên cứu riêng của Toyota chỉ ra rằng chi phí mua xe và bảo dưỡng là một trong những lý do chính khiến người dân địa phương né tránh hình thức sở hữu truyền thống.
Với hình thức chia sẻ quyền sở hữu, ngay cả khi tính đến những chi phí phát sinh, vẫn khả thi hơn nhiều so với việc mua xe trả thẳng. Ví dụ, sở hữu một chiếc Porsche 911 chỉ cần một khoản trả trước khiêm tốn và phí hàng tháng, và mức phí này giống như một gói đăng ký cao cấp hơn là một khoản vay mua xe.
Các lựa chọn khác cũng đang trở nên phổ biến. Các nền tảng như DriveShare cho phép thuê xe trực tiếp từ chủ sở hữu.
Đó là những giải pháp thiết thực, nói lên rất nhiều điều về xu hướng phát triển. Đối với thế hệ Z ở Nhật Bản, việc sở hữu một chiếc xe hoàn toàn không còn quan trọng như trước đây. Điều thực sự quan trọng là trải nghiệm – ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải chuyển chìa khóa cho người khác.
Ver2Solution theo Vnexpress
Xu Hướng
Nghành nghề nào có lương cao nhất hiện nay
Người Hàn ghen tị với mức thưởng khủng của nhân viên Samsung, mức lương cao nhất hiện nay.
Việc nhân viên bộ phận chip Samsung nhận thưởng 600 triệu won (gần 400.000 USD), dấy lên làn sóng tranh cãi, lo ngại chênh lệch thu nhập ngày càng lớn với mức lương cao nhất hiện nay.
Bà Han Myung-ae, 58 tuổi, thường bắt đầu ngày làm việc từ lúc nhiều người còn chưa thức giấc và chỉ kết thúc khi trời đã tối. Là môi giới bất động sản, thu nhập hoa hồng của bà bị giới hạn bởi quy định pháp luật. Vì vậy, bà không khỏi chạnh lòng khi biết nhân viên Samsung Electronics có thể nhận thưởng tới 600 triệu won trong năm nay.
“Họ vốn kiếm nhiều tiền hơn phần lớn xã hội chỉ vì làm ở Samsung, nhưng giờ lại đòi hỏi thêm và gây áp lực lên doanh nghiệp”, bà Han nói. “Trong khi đó, rất nhiều người ngoài kia cũng làm việc chăm chỉ và giỏi không kém, nhưng chỉ nhận mức lương cố định”.
Theo dữ liệu từ Cục Thống kê Hàn Quốc (KOSTAT) và Bộ Việc làm và Lao động Hàn Quốc, thu nhập trung bình của người lao động làm công ăn lương khoảng 3,3 đến 3,5 triệu won một tháng (khoảng 29.000 – 31.000 USD một năm). Với nhóm lao động phổ thông, tự do hoặc môi giới như bà Han, thu nhập khoảng hơn 20.000 USD mỗi năm.
Tại Hàn Quốc, các gói thưởng kỷ lục của hai gã khổng lồ công nghệ Samsung Electronics và SK hynix đang làm dấy lên nhiều ý kiến trái chiều. Cơn sốt trí tuệ nhân tạo (AI) toàn cầu khiến nhu cầu chip nhớ phục vụ các trung tâm dữ liệu tăng mạnh, giúp ngành bán dẫn nước này trúng đậm và thu về khoản lợi nhuận khổng lồ.
Nếu thỏa thuận tiền lương tạm thời giữa Samsung Electronics và công đoàn được phê duyệt, công ty sẽ trích 10,5% từ khoản lợi nhuận năm nay để lập quỹ thưởng hiệu suất đặc biệt. Nhân viên bộ phận sản xuất chip nhớ được ước tính nhận tới 444.000 USD trước thuế, bao gồm cả khoản Khuyến khích Hiệu suất Tổng thể, còn gọi là OPI.
Năm ngoái, đối thủ cạnh tranh SK hynix cũng bỏ mức trần thưởng 10 lần lương cơ bản và chuyển sang cơ chế thưởng gắn với 10% lợi nhuận hoạt động của công ty. Đầu năm nay, mỗi nhân viên SK hynix nhận trung bình khoảng 110.000 USD, tương đương 30 lần lương cơ bản. Một số dự báo cho thấy mức thưởng năm tới của doanh nghiệp này có thể tăng lên mức 444.000 đến 518.000 USD mỗi người.
Những khoản thưởng lớn bằng cả gia tài của các hãng chip khiến nhiều lao động Hàn Quốc cảm thấy bị bỏ lại phía sau trong bối cảnh lạm phát và khoảng cách giàu nghèo ngày càng nới rộng. Làn sóng phản đối này càng dâng cao khi công đoàn Samsung liên tục tổ chức các cuộc đàm phán kéo dài và đe dọa bãi công để ép doanh nghiệp phải nâng tỷ lệ trích lợi nhuận chia cho người lao động.
Ông Kim, 70 tuổi, một người đã nghỉ hưu, cho rằng công đoàn Samsung Electronics đang đòi hỏi quá mức khi dùng biện pháp mạnh để ép doanh nghiệp chia thêm tiền, bất chấp việc họ đã nhận đãi ngộ rất cao. “Bạn có thể yêu cầu chia lợi nhuận, nhưng cũng phải sẵn sàng chia sẻ cả thua lỗ”, Kim nói.
Ông phân tích tiền lương và chia sẻ lợi nhuận là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Việc nhân viên yêu cầu thêm lợi nhuận ngoài lương đồng nghĩa họ đang đòi hỏi phần vốn thuộc về các cổ đông. Các tập đoàn công nghệ phải bỏ lượng vốn rất lớn để duy trì hoạt động cũng như nghiên cứu phát triển, nên khi có lãi, một phần bắt buộc cần được giữ lại để tái đầu tư nhằm phòng ngừa những giai đoạn thị trường khủng hoảng.
Tuy nhiên, không phải ai cũng phản đối các khoản thưởng này. Một số người dân cho biết họ ghen tị nhưng vẫn cho rằng nhân viên Samsung xứng đáng được nhận. Anh Kim Chang-jin, một kế toán 33 tuổi, bày tỏ bản thân có chút đố kỵ nhưng xem đây là chính sách chính đáng của công ty. “Họ nhận được thành quả xứng đáng khi ở đúng nơi vào đúng thời điểm”, anh nói.
Anh Lee Jong-seong, 42 tuổi, là nhân viên công nghệ thông tin, nói nhân viên Samsung tự kiếm được khoản thưởng nhờ hiệu suất làm việc thực tế. “Tôi ghen tị, nhưng không thể phủ nhận họ tự làm ra nó”, anh Lee nói.
Ver2Solution theo Vnexpress
Công Nghệ Phần Cứng
Nhà máy điện thoại dùng robot chỉ 28 giây ra 1 chiếc điện thoại
Khu công nghiệp sản xuất thông minh của HONOR tại Pingshan, Thâm Quyến, mang lại cảm giác lạ ngay từ bước đầu tiên: không có tiếng máy cơ khí ồn ào. Robot di chuyển theo quỹ đạo cố định, tay gắp linh kiện với độ chính xác cao.
Không khí sạch hơn nhiều so với một xưởng sản xuất thông thường. Dây chuyền chạy liên tục, và cứ 28,5 giây, một chiếc điện thoại hoàn chỉnh lại ra đời. Nhưng ở cuối dây chuyền đó, có ba người đang ngồi cầm điện thoại lên nhìn. Cả nhà máy sử dụng Robot đến 85%.
“Level 4” nghĩa là gì
Nhà máy HONOR tại Pingshan khai trương năm 2021, sản xuất dòng Magic Series và các dòng điện thoại cao cấp của hãng. Theo HONOR, đây là nhà máy điện thoại đầu tiên đạt cấp độ 4 theo CMMM – Mô hình đánh giá độ trưởng thành sản xuất thông minh của Trung Quốc, dựa trên tiêu chuẩn quốc gia GB/T 39116-2020.
Cần phân biệt: CMMM là chứng nhận của Bộ Công nghiệp Trung Quốc, khác hoàn toàn với WEF Global Lighthouse Factory của Diễn đàn Kinh tế Thế giới. Cấp độ 4 là mức cao nhất mà các doanh nghiệp nội địa Trung Quốc hiện đạt được theo CMMM. Ở cấp này, nhà máy không chỉ tự động hóa từng công đoạn mà còn điều chỉnh dây chuyền linh hoạt theo từng dòng sản phẩm, với thời gian chuyển đổi rút ngắn đáng kể so với nhà máy truyền thống.
Những gì robot làm, và làm rất tốt
85% quy trình trong nhà máy hiện do máy móc đảm nhiệm. Đáng chú ý hơn, 60% thiết bị tự động tại đây do chính đội ngũ R&D của HONOR tự phát triển thay vì mua thiết bị có sẵn từ bên ngoài.
Từng linh kiện từ khi nhập kho đến khi thành phẩm đều được laser khắc mã QR trên bo mạch chính, đảm bảo khả năng truy xuất nguồn gốc 100%. Quy trình phủ gel tản nhiệt – vốn nhạy cảm vì lượng gel sai lệch dù nhỏ cũng có thể ảnh hưởng tuổi thọ chip – được xử lý bằng thuật toán AI nhận diện khối lượng chính xác, theo HONOR đạt tỷ lệ chặn lỗi 100% trước khi sản phẩm rời dây chuyền. Máy vặn ốc tự phát hiện ốc lệch chiều cao và hiệu chỉnh ngay lập tức, đạt tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn 99,99% theo công bố của hãng.
Ba người ở cuối dây chuyền
Bước kiểm tra cuối cùng trong quy trình sản xuất của HONOR gọi là MMI Test – kiểm tra giao tiếp người-máy. Tại đây, ba nhân viên kiểm tra trải nghiệm người dùng cầm từng chiếc điện thoại lên, chụp ảnh thật, nghe nhạc thật, xem màn hình dưới nhiều góc ánh sáng.
Không phải vì thiếu robot. Không phải vì tiết kiệm chi phí.
Lý do nằm ở khái niệm chất lượng cảm quan – phân biệt với chất lượng kỹ thuật. Máy móc đo được pixel chết theo tọa độ, đo được tần số âm thanh theo đơn vị kỹ thuật, đo được màu sắc theo các chỉ số chuyên ngành. Nhưng máy không thể phán đoán liệu ảnh chụp ra trông tự nhiên không, âm thanh nghe dễ chịu không, hay màu sắc màn hình có đúng như người dùng thật kỳ vọng không.
Ranh giới giữa chất lượng kỹ thuật và chất lượng cảm quan, tính đến nay, vẫn cần con người đứng ở đó, và thực tế đây là điều cần thiết.
AI tăng cường, chưa thay thế
Tại phòng R&D trong cùng khuôn viên, AI đang được ứng dụng theo cách khác: chạy mô phỏng thay cho thử nghiệm vật lý. Theo HONOR, AI simulation trong thiết kế bản lề màn hình gập rút ngắn đáng kể thời gian phát triển so với quy trình truyền thống – không phải vì AI thiết kế thay kỹ sư, mà vì AI chạy hàng nghìn phương án mô phỏng trong thời gian mà trước đây cần nhiều tháng thử nghiệm thực tế.
Triết lý xuyên suốt nhà máy Pingshan – HONOR gọi là tối ưu hóa tự động hóa chi phí thấp – không đặt mục tiêu tự động hóa tối đa bằng mọi giá. Thay vào đó, nguyên tắc hoạt động là xác định chính xác phần nào máy làm tốt hơn người, phần nào người vẫn làm tốt hơn máy, rồi để mỗi bên làm đúng việc của mình.
Khi nào ba người đó không còn cần thiết nữa?
Câu hỏi này thực ra là câu hỏi trung tâm của ngành sản xuất điện thoại trong vài năm tới. Khi các mô hình AI đa phương thức tiến đến khả năng đánh giá chất lượng cảm quan sát với người dùng thật, bước MMI sẽ thay đổi. Có thể không biến mất hoàn toàn, nhưng ba người ở cuối dây chuyền sẽ không đứng ở vị trí hiện tại mãi.
Nhà máy HONOR tại Pingshan đang vận hành ở cấp độ tự động hóa cao nhất mà ngành điện thoại Trung Quốc từng đạt được. Ngay ở cấp độ đó, con người vẫn còn ở đó – không phải vì hệ thống chưa hoàn thiện, mà vì có thứ máy móc chưa học được cách cảm nhận.
-
Công Nghệ Phần Cứng10 tháng agoMeta sẵn sàng định nghĩa lại thiết bị chủ đạo của tương lai
-
Trong Nước10 tháng agoHàng loạt thương hiệu Trung Quốc tràn vào Tiktok Shop Việt Nam
-
Công Nghệ Phần Mềm10 tháng agoTiktok cạnh tranh Youtube chuyển đổi sang video dài phát trực tiếp
-
Xu Hướng9 tháng agoDân mạng tìm mua gì nhiều nhất trên sàn Shopee, TikTok?
-
Khởi Nghiệp9 tháng agoXu hướng mới giúp hàng nghìn người Việt kiếm tiền USD mỗi ngày
-
Trong Nước9 tháng agoShopee bắt tay với Facebook có thể gắn thẻ sản phẩm Shopee để làm tiếp thị liên kết
-
Livestream10 tháng agoNgười già gia nhập thị trường livestream xuyên đêm
-
Xu Hướng9 tháng agoBánh trung thu hình Capybara Labubu hút khách







