Pháp Luật
Sửa Luật Thương mại điện tử kỳ vọng tạo ra sân chơi công bằng
Dự thảo Luật Thương mại điện tử kỳ vọng tạo ra sân chơi công bằng và người dùng có quyền lựa chọn nhiều hơn.
Từ giữa tháng 7/2025, TikTok Shop thực hiện tăng phí dịch vụ đối với nhà bán hàng trên sàn, cao gấp nhiều lần mức cũ. Phí hoa hồng nền tảng mới áp dụng cho nhà bán hàng tiêu chuẩn tăng từ 4% lên 10 – 12% với mặt hàng thời trang, 4-12% với mặt hàng nhà cửa và đời sống hay 8,5 – 12% với hàng tạp hóa, sức khỏe – làm đẹp, mẹ bé…
Nếu cộng thêm với phí giao dịch là 5% trên mỗi đơn hàng giao thành công, nhà bán hàng trên TikTok Shop có thể phải trả đến 17% doanh thu, chưa tính các chi phí khác như khuyến mãi, tiền vận chuyển.
Động thái này diễn ra không lâu sau khi các nền tảng lớn khác như Shopee cũng đã có những điều chỉnh tương tự trong lộ trình tăng phí của mình.
Việc các nền tảng thương mại điện tử (TMĐT) điều chỉnh phí dịch vụ là một hoạt động kinh doanh bình thường nhằm tối ưu hóa vận hành và lợi nhuận. Tuy nhiên, khi các sàn lớn, đặc biệt là các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài gần như đồng loạt tăng phí sau một thời gian dài trợ giá đã làm xuất hiện nhiều ý kiến về sự thay đổi trong cấu trúc thị trường và “luật chơi”.
Từ trợ giá đến “khóa” hệ sinh thái
Có thể thấy, giai đoạn đầu thâm nhập thị trường Việt Nam của các sàn TMĐT lớn được đánh dấu bằng những chiến dịch trợ giá và khuyến mãi quy mô lớn. Các chương trình miễn phí vận chuyển, vô số voucher giảm giá được tung ra nhằm thu hút một lượng người dùng và nhà bán hàng khổng lồ trong thời gian ngắn nhất. Chiến lược này tuy tốn kém, nhưng đã tạo ra một vị thế gần như không thể thiếu của các sàn trong hoạt động kinh doanh của hàng triệu người bán.
Khi đã có được thị phần và sự phụ thuộc từ người bán, các nền tảng bắt đầu củng cố vị thế bằng cách xây dựng một hệ sinh thái dịch vụ hỗ trợ khép kín. Một trong những biểu hiện rõ nhất là việc người dùng không còn được tự do lựa chọn đơn vị vận chuyển.
Thay vào đó, các thuật toán của sàn sẽ tự động chỉ định một đơn vị logistics “chiến lược”, thường là công ty con hoặc đối tác thân hữu của nền tảng đó. Tương tự, một số sàn cũng thiết lập ví điện tử thanh toán riêng và không cho phép kết nối với các ví điện tử khác, hướng người dùng vào việc sử dụng dịch vụ do chính họ cung cấp.
Cách làm này về cơ bản đã thay đổi vai trò của sàn từ một nền tảng trung gian kết nối trở thành một nhà cung cấp dịch vụ toàn diện, nơi họ kiểm soát những khâu quan trọng nhất trong quá trình giao dịch.
Hoàn thiện khung pháp lý để phù hợp với sự phát triển của kinh tế số
Các chuyên gia đánh giá, khi một nền tảng kiểm soát được cả lượng người dùng lẫn các dịch vụ hỗ trợ quan trọng như logistics và thanh toán, họ sẽ có một quyền lực thị trường đáng kể. Lúc này, việc điều chỉnh tăng phí sàn trở thành một bước đi kinh doanh có thể dự báo trước.
Nhà bán hàng, vốn đã phụ thuộc vào lượng truy cập khổng lồ từ nền tảng, gần như không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận mức phí mới. Việc chuyển đổi sang một nền tảng khác đồng nghĩa với rủi ro mất đi doanh thu và tệp khách hàng quen thuộc.
Về lâu dài, điều này có thể tạo ra các tác động đa chiều. Chi phí kinh doanh trên sàn tăng lên, lợi nhuận của nhà bán hàng (phần lớn là các doanh nghiệp vừa, nhỏ và siêu nhỏ) sẽ bị ảnh hưởng. Khảo sát nhiều nhà bán hàng trên sàn TMĐT cho biết, để duy trì hoạt động, họ đã tính đến phương án tăng giá sản phẩm. Khi đó, người tiêu dùng cuối cùng sẽ là người chịu tác động.
Thực tế này cũng được ghi nhận ở các thị trường quốc tế. Các cơ quan cạnh tranh tại nhiều quốc gia đã tiến hành điều tra và xử phạt các tập đoàn công nghệ lớn vì những hành vi tương tự, như sử dụng vị thế thống lĩnh để ưu ái dịch vụ “nội bộ” hoặc áp các điều kiện giao dịch bất lợi cho đối tác. Điều này cho thấy việc duy trì một môi trường cạnh tranh cân bằng trong lĩnh vực TMĐT là một thách thức chung trên toàn cầu.
Trước bối cảnh này, việc hoàn thiện khung pháp lý để phù hợp với sự phát triển của kinh tế số được xem là một yêu cầu cấp thiết. Dự thảo Luật Thương mại điện tử đang được Bộ Công Thương xây dựng và lấy ý kiến được kỳ vọng sẽ đưa ra những giải pháp cho các vấn đề trên.
Trong đó, dự thảo đề xuất quy định các nền tảng số lớn Chủ quản nền tảng TMĐT trung gian là nền tảng số lớn “Không được áp đặt người bán, người mua phải sử dụng dịch vụ thanh toán của một nhà cung cấp hoặc sử dụng dịch vụ logistics của một nhà cung cấp mà không có lý do chính đáng”.
Quy định này trao lại quyền lựa chọn cho người bán và người mua, tuy nhiên các nền tảng có thể “lách luật” theo hướng chỉ cho phép người dùng lựa chọn trong 2 nhà cung cấp thay vì mở toàn quyền lựa chọn cho người tiêu dùng với bất kỳ nhà cung cấp nào.
Lãnh đạo một công ty logistics trong nước cho rằng, quy định này nên sửa thành “Không được cản trở, hạn chế người dùng thực hiện quyền lựa chọn tổ chức cung cấp dịch vụ thanh toán và dịch vụ logistics”.
Nội hàm “không được cản trở, hạn chế người dùng thực hiện quyền lựa chọn” có ý nghĩa rộng hơn so với “không được áp đặt” trong Dự thảo Luật. Đồng thời, quy định này cũng được tiếp thu từ quy định của Điều 6.6. Đạo luật Thị trường Kỹ thuật số của Liên minh Châu Âu.
Dự thảo Luật Thương mại điện tử đang được Bộ Công Thương xây dựng và lấy ý kiến được kỳ vọng sẽ đưa ra những giải pháp cho một môi trường cạnh tranh cân bằng
Một quy định khác được nêu trong dự thảo là Tổ chức cung cấp dịch vụ logistics hỗ trợ thương mại điện tử có trách nhiệm “Có cơ chế và biện pháp kiểm tra thông tin, hồ sơ, giấy tờ kèm theo hàng hóa trước khi thực hiện vận chuyển; từ chối vận chuyển hàng hóa thuộc danh mục hàng cấm kinh doanh, hàng giả, hàng hóa không rõ nguồn gốc, xuất xứ hoặc hàng hóa vi phạm quy định pháp luật khác”.
Tuy nhiên, trên thực tế, việc yêu cầu chủ thể vận chuyển phải tự xác định tính hợp pháp của hàng hóa và hệ thống hóa các loại hóa đơn, chứng từ đi kèm là điều vô cùng khó khăn. Đặc thù pháp lý mỗi loại hàng hóa sẽ có những yêu cầu chứng từ kèm theo khác nhau, các chứng từ này rất đa dạng và phức tạp. Bên vận chuyển không thể có đủ năng lực chuyên môn để xác định tính hợp pháp của chứng từ.
Do đó, một số chuyên gia logistics cho rằng nên sửa quy định này thành: Tổ chức cung cấp dịch vụ logistics hỗ trợ thương mại điện tử có trách nhiệm “a) Có cơ chế kiểm tra nội dung hàng hóa trước khi thực hiện vận chuyển và phải từ chối vận chuyển hàng hóa thuộc danh mục hàng cấm kinh doanh, từ chối hàng giả, hàng hóa không rõ nguồn gốc, xuất xứ hoặc hàng hóa vi phạm quy định pháp luật khác nếu phát hiện trong quá trình cung cấp dịch vụ”.
Bên cạnh đó, để giải quyết vấn đề cạnh tranh bằng năng lực tài chính ở giai đoạn đầu, các chuyên gia cho rằng dự thảo cũng cần đưa ra quy định các nền tảng lớn “Không bán hàng hóa, cung ứng dịch vụ dưới giá thành toàn bộ dẫn đến hoặc có khả năng dẫn đến loại bỏ đối thủ cạnh tranh. Điều này nhằm ngăn chặn các hành vi “đốt tiền” để giành thị phần, một chiến lược có thể làm méo mó thị trường và loại bỏ các doanh nghiệp nhỏ hơn.
Những quy định như vậy vốn là xu thế chung trên thế giới nhằm kiểm soát các hành vi cạnh tranh không lành mạnh của các nền tảng thống lĩnh.
Chẳng hạn, Đạo luật Thị trường Kỹ thuật số (Digital Markets Act – DMA) của Liên minh Châu Âu, tại Điều 6, đã đưa ra một danh sách các nghĩa vụ mà các “gatekeeper” (nền tảng gác cổng) phải tuân thủ, trong đó bao gồm việc cấm tự ưu ái (self-preferencing), tức là không được đối xử với sản phẩm, dịch vụ của mình thuận lợi hơn so với các đối thủ cạnh tranh trên cùng nền tảng.
Tương tự, Hàn Quốc cũng đang thúc đẩy các dự luật nhằm điều chỉnh hành vi của các nền tảng lớn, trong đó “tự ưu ái” và các hành vi ngăn cản cạnh tranh khác là đối tượng bị giám sát chặt chẽ. Việc cấm bán dưới giá thành có thể được xem là một công cụ để thực thi nguyên tắc không tự ưu ái này, ngăn các nền tảng dùng sức mạnh tài chính để loại bỏ đối thủ một cách phi cạnh tranh.
Theo các chuyên gia, sự ra đời của một hành lang pháp lý rõ ràng không nhằm mục đích kìm hãm sự phát triển của các nền tảng, mà là để đảm bảo thị trường vận hành một cách minh bạch, bền vững. Điều này không chỉ bảo vệ quyền lợi của các doanh nghiệp nhỏ và người tiêu dùng, mà còn góp phần vào sự phát triển lâu dài và lành mạnh của toàn bộ nền kinh tế số Việt Nam.
Ver2Solution theo VTV
Pháp Luật
Chiêu trò trốn thuế từ Thu Hường đến Huấn Hoa Hồng, Phú Lê
Không xuất hóa đơn, để doanh thu ngoài sổ sách, tiền chuyển qua tài khoản cá nhân… là những chiêu trò nhằm giấu doanh thu, trốn thuế của một số đối tượng bán hàng trên mạng, từ Thu Hường đến Huấn Hoa Hồng, Phú Lê.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Ngọc Tú, chuyên gia thuế, cho rằng điểm chung trong các vụ án Bùi Xuân Huấn (biệt danh Huấn Hoa hồng), Nguyễn Thị Thu Hường hay Lê Văn Phú (Phú Lê) bị khởi tố là do không xuất đầy đủ hóa đơn giá trị gia tăng. Doanh thu không hạch toán đầy đủ vào sổ sách kế toán theo quy định, nhằm trốn thuế.
Trong vụ Phú Lê, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội xác định từ năm 2021 đến 2025, Công ty TNHH dịch vụ thương mại xuất nhập khẩu Thiên Phú của vợ chồng Phú Lê nhập hàng rồi bán ra thị trường nhưng không lập hóa đơn, kê khai thuế đầy đủ.
Hàng hóa đã bán nhưng trên sổ sách vẫn được ghi nhận là hàng tồn kho, tạo khoảng cách giữa lượng hàng thực tế đã bán và doanh thu được ghi nhận.
Với Huấn Hoa Hồng, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an bước đầu xác định vợ chồng Huấn kinh doanh nước hoa với tổng doanh thu hơn 300 tỉ đồng nhưng không xuất đầy đủ hóa đơn giá trị gia tăng, để doanh thu ngoài sổ sách kế toán. Vụ án vừa được khởi tố và đang điều tra.
Vụ Nguyễn Thị Thu Hường đã được xét xử. Theo hồ sơ vụ án, Hường kinh doanh hàng hiệu đã qua sử dụng như túi xách, đồng hồ, kim cương, quần áo và phụ kiện của các thương hiệu nổi tiếng.
Cơ quan tố tụng xác định từ năm 2020 đến khi bị phát hiện vào tháng 6-2025, Hường bán hàng hoàn toàn qua Facebook nhưng không đăng ký kinh doanh, không đăng ký thuế và cũng không kê khai doanh thu.
Doanh thu được xác định gần 835 tỉ đồng với số tiền thuế trốn là 12,5 tỉ đồng.
Theo ông Lê Văn Tuấn – Giám đốc Công ty TNHH Kế toán Thuế Keytas, một cách thức để che giấu doanh thu của một số doanh nghiệp là thực hiện hai sổ.
Theo đó, một sổ nội bộ để lưu trữ nội bộ tại doanh nghiệp, ghi nhận đầy đủ nghiệp vụ doanh thu và chi phí thực tế xảy ra của hoạt động kinh doanh.
Sổ còn lại để báo cáo với cơ quan thuế, không phản ánh đầy đủ hoạt động kinh doanh, có doanh thu và lợi nhuận thấp hơn sổ nội bộ.
Để che giấu doanh thu, trốn thuế, các đối tượng chuyển tiền bán hàng vào tài khoản cá nhân, hộ kinh doanh – Ảnh: AI tạo
Dòng tiền đi qua tài khoản cá nhân
Để giấu doanh thu, theo ông Tú, cách mà Thu Hường, Phú Lê… làm là chuyển tiền bán hàng vào tài khoản cá nhân thay vì tài khoản doanh nghiệp. Họ thành lập hệ sinh thái gồm nhiều doanh nghiệp do người thân đứng tên để chuyển tiền lòng vòng qua tài khoản cá nhân, hộ kinh doanh.
Như trong vụ Phú Lê, theo Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội, hoạt động kinh doanh được tổ chức qua nhiều pháp nhân, gồm Công ty Thiên Phú, Công ty Thanh Quang Đăng và Công ty Thiên Phú Group.
Lã Thúy Kiều – vợ Phú Lê – nhiều lần thay đổi người đứng tên đại diện pháp luật các công ty, song hoạt động vẫn do Kiều và Phú trực tiếp chỉ đạo, điều hành.
Sau khi nhận tiền qua các tài khoản cá nhân, Kiều còn khai báo và nộp thuế dưới danh nghĩa hộ kinh doanh Lã Thúy Kiều.
Ngoài các tài khoản của công ty, vợ chồng Phú Lê đã sử dụng 10 tài khoản ngân hàng cá nhân để nhận tiền từ hoạt động kinh doanh, với tổng số tiền hơn 107 tỉ đồng mà không được hạch toán đầy đủ vào sổ sách công ty.
Với Nguyễn Thị Thu Hường, theo hồ sơ vụ án, Hường chuyển khoản thông qua tài khoản ngân hàng cá nhân và tài khoản đứng tên chồng.
Ông Lê Văn Tuấn cho rằng tình trạng này thường xảy ra khi doanh nghiệp bán hàng cho người tiêu dùng cá nhân thường không có nhu cầu lấy hóa đơn.
Thay vì nhận tiền vào doanh nghiệp, người bán yêu cầu khách chuyển tiền vào tài khoản cá nhân. Nếu khoản tiền bán hàng này không hoàn trả về doanh nghiệp để ghi nhận doanh thu và xuất hóa đơn, dòng tiền sẽ nằm ngoài hệ thống sổ sách của doanh nghiệp.
Theo ông Tú, khi hoạt động kinh doanh được phân tách qua nhiều pháp nhân, tài khoản và hộ kinh doanh, việc xác định doanh thu phải đối chiếu nhiều nguồn dữ liệu, thay vì chỉ dựa vào sổ sách của một doanh nghiệp.
Một thủ đoạn khác được cơ quan điều tra làm rõ trong vụ Phú Lê là lập hóa đơn khống.
Kiều bị cáo buộc chỉ đạo kế toán, nhân viên lập nhiều hóa đơn bán hàng khống để đối phó việc kiểm tra của cơ quan thuế.
Theo ông Tú, các mắt xích từ bán online, không xuất hóa đơn, để doanh thu ngoài sổ sách, tách dòng tiền qua tài khoản cá nhân đến lập hóa đơn khống có thể tạo thành một chuỗi, khiến việc xác định doanh thu thực tế phức tạp hơn, để trốn thuế. Hành vi của các đối tượng này không những làm thất thu ngân sách mà còn ảnh hưởng xấu đến môi trường kinh doanh.
Không còn dễ giấu doanh thu online
Theo Cục Thuế (Bộ Tài chính), ngành thuế đang từng bước triển khai quản lý thuế dựa trên phân tích dòng tiền, tăng cường phối hợp, chia sẻ thông tin với ngân hàng, trung gian thanh toán, đơn vị vận chuyển và các đơn vị liên quan.
Bà Lê Hoàng Oanh – Cục trưởng Cục Thương mại điện tử và Kinh tế số (Bộ Công Thương) -cho biết theo Luật Thương mại điện tử có hiệu lực từ 1-7, người bán hàng trên nền tảng thương mại điện tử phải được xác thực, định danh.
Thông tin định danh được thống nhất với mã số thuế và số căn cước công dân. Người bán cũng phải sử dụng tài khoản thanh toán chính chủ của cá nhân, hộ kinh doanh hoặc doanh nghiệp để thực hiện giao dịch.
Dữ liệu người bán, người mua, giao dịch, thanh toán, logistics và hàng hóa được yêu cầu lưu trữ theo quy định, đồng thời tăng cường kết nối, chia sẻ với các cơ quan quản lý nhà nước.
“Dữ liệu là nền tảng quan trọng để giám sát thị trường, phát hiện vi phạm và xây dựng môi trường thương mại điện tử minh bạch”, bà Oanh nhấn mạnh.
Ver2Solution theo Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Thưởng đến 10 triệu đồng cho người tố giác hành vi không xuất hóa đơn điện tử
Từ 1/7, người tiêu dùng tố giác hành vi không lập, không giao hóa đơn điện tử có thể được xem xét khen thưởng tối đa 10 triệu đồng.
Theo Nghị định 254, người tiêu dùng phát hiện và cung cấp thông tin về hành vi không lập, không giao hóa đơn điện tử khi mua bán hàng hóa, cung cấp dịch vụ có thể được xem xét khen thưởng nếu thông tin giúp cơ quan thuế xác minh và xử phạt vi phạm.
Người tố giác sẽ được khen thưởng khi đáp ứng đồng thời các điều kiện như cung cấp thông tin trung thực, chính xác, kịp thời; xác định được thời gian, địa điểm và đối tượng vi phạm; nội dung phản ánh đúng thực tế, đủ căn cứ để cơ quan thuế kiểm tra, xác minh và làm cơ sở ban hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính về thuế, hóa đơn.
Thông tin tố giác cần bao gồm thông tin về người bán hàng hóa, cung cấp dịch vụ như tên, địa chỉ hoặc mã số thuế; kèm theo thông tin về giao dịch, hành vi không lập hoặc không giao hóa đơn điện tử, hoặc các tài liệu, chứng cứ liên quan (nếu có). Người tố giác cũng phải cung cấp thông tin liên hệ gồm họ tên, số điện thoại và số định danh cá nhân.
Người tiêu dùng có thể gửi thông tin phản ánh thông qua hệ thống hóa đơn điện tử hoặc Hệ thống thông tin quản lý thuế (như eTax Mobile), Cổng Dịch vụ công quốc gia, thư điện tử hoặc hệ thống tiếp nhận thông tin điện tử của cơ quan thuế, hoặc nộp trực tiếp tại cơ quan thuế, gửi bằng văn bản theo quy định.
Việc khen thưởng được thực hiện trên cơ sở kết quả xác minh của cơ quan thuế và quyết định xử phạt vi phạm hành chính. Quá trình xét thưởng phải bảo đảm công khai, minh bạch, đúng đối tượng, đồng thời bảo mật thông tin của người cung cấp thông tin.
Mỗi vụ việc chỉ được xem xét khen thưởng một lần. Trường hợp có nhiều người cùng cung cấp thông tin về một hành vi vi phạm, cơ quan thuế sẽ xem xét khen thưởng cho người cung cấp thông tin đầu tiên hoặc người có thông tin đầy đủ, có giá trị nhất theo xác nhận của cơ quan thuế.
Mức chi khen thưởng cho người tiêu dùng cung cấp thông tin phản ánh hành vi không lập và không giao hóa đơn điện tử đối với mỗi vụ việc tối đa bằng 10% số tiền xử phạt vi phạm hành chính, nhưng không vượt quá 10 triệu đồng/vụ việc. Bộ trưởng Bộ Tài chính sẽ quy định cụ thể về mức thưởng, hình thức, trình tự, thủ tục khen thưởng cũng như việc quản lý, sử dụng kinh phí thực hiện.
Pháp Luật
Trẻ em phải được phụ huynh đứng tên đăng ký mạng xã hội từ ngày 1.7
Môi trường số dành cho trẻ em tại Việt Nam chuẩn bị có bước ngoặt lớn về phương thức quản lý. Theo luật An ninh mạng có hiệu lực từ ngày 1.7.2026, việc thiết lập tài khoản mạng xã hội hay bất kỳ dịch vụ trực tuyến nào cho trẻ em đều phải thực hiện bằng thông tin của cha mẹ hoặc người giám hộ.
Quy định này cụ thể hóa trách nhiệm của gia đình trong việc bảo vệ bí mật cá nhân, đời sống riêng tư và các quyền hợp pháp của trẻ em trên không gian mạng. Cơ chế cũng đồng bộ với các bước đi pháp lý trước đó của Chính phủ. Điển hình là Nghị định 147/2024/NĐ-CP đã quy định người sử dụng mạng xã hội dưới 16 tuổi, tài khoản bắt buộc phải liên kết với thông tin định danh của người giám hộ, bao gồm: họ và tên, ngày tháng năm sinh, số điện thoại di động tại Việt Nam (hoặc số định danh cá nhân).
Bên cạnh vai trò của gia đình, áp lực kỹ thuật và pháp lý cũng được dịch chuyển mạnh mẽ sang phía các doanh nghiệp công nghệ. Các chủ quản hệ thống thông tin, đơn vị cung cấp dịch vụ internet và mạng viễn thông có nghĩa vụ chủ động kiểm soát nội dung để ngăn chặn mọi nguy cơ gây hại cho trẻ.
Cụ thể, Khoản 3, Điều 16 của luật An ninh mạng quy định chủ quản hệ thống thông tin, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet, các dịch vụ giá trị gia tăng trên không gian mạng có các trách nhiệm kiểm soát nội dung thông tin trên hệ thống thông tin hoặc trên dịch vụ do doanh nghiệp cung cấp để không gây nguy hại cho trẻ em hoặc xâm hại trẻ em hoặc xâm phạm quyền trẻ em; Ngăn chặn việc chia sẻ và xóa bỏ thông tin có nội dung gây nguy hại cho trẻ em hoặc xâm hại trẻ em hoặc xâm phạm quyền trẻ em.
Các đơn vị này cũng phải xây dựng, triển khai hệ thống kỹ thuật hỗ trợ hoạt động ngăn chặn nội dung xâm hại trẻ em trên không gian mạng, đồng thời phối hợp với các cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp thực hiện ngăn chặn nguồn phát tán thông tin xâm hại trẻ em trên không gian mạng. Nhà cung cấp dịch vụ, chủ quản hệ thống thông tin có trách nhiệm thông báo, phối hợp với lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an để xử lý khi xảy ra vấn đề liên quan.
Ver2Solution theo Thanh Niên
-
Social2 năm agoReview 5 nền tảng xem video ngắn: YouTube Short, Facebook Reels, LinkedIn, X, Instagram
-
Social2 năm agoDouyin, Wechat, Weibo bất ngờ cho phép người dùng quốc tế đăng ký tài khoản
-
Livestream2 năm agoBáo cáo xu hướng thị trường kinh doanh livestream tại Việt Nam trong năm 2024
-
Trong Nước1 năm agoBáo cáo thị trường nước hoa Việt Nam 2023-2025
-
Social2 năm agoFacebook công bố chi tiết nguyên tắc phân phối nội dung, chỉ rõ loại nội dung nào sẽ bị hạ bậc, hạn chế hiển thị trên bảng tin
-
Thị Trường2 năm agoXu hướng năm 2025 có gì?
-
Social1 năm agoCập nhật Facebook 7 ngày qua (01-09/03/2025)
-
Social2 năm agoChuyên gia Mỹ: TikTok gây tác hại nghiêm trọng đối với trẻ em hơn Douyin



