Connect with us

Quốc Tế

“Sếp” ngân hàng JPMorgan thấy bóng dáng khủng hoảng tài chính 2008 trong thị trường hiện tại

Published

on

CEO JPMorgan Chase Jamie Dimon bày tỏ lo ngại về triển vọng kinh tế Mỹ, đặc biệt chỉ ra mặt bằng giá tài sản cao và môi trường cạnh tranh ngân hàng hiện tại khiến ông liên tưởng đến giai đoạn trước khủng hoảng tài chính 2008.

Dù nhiều nhà kinh tế đánh giá các chính sách giảm thuế và nới lỏng quy định của chính quyền Trump có thể thúc đẩy tăng trưởng năm nay, ông Dimon cho biết tại buổi cập nhật thường niên với nhà đầu tư rằng ông có xu hướng tập trung vào những rủi ro tiềm ẩn khi kỳ vọng thị trường đang ở mức cao.

“Quan điểm của tôi là mọi người đang trở nên hơi thoải mái với suy nghĩ rằng giá tài sản cao và khối lượng giao dịch lớn là bình thường, và chúng ta sẽ không gặp vấn đề gì”, ông Dimon nhận định.

Theo ông, chu kỳ kinh tế sớm muộn cũng sẽ đảo chiều, dẫn đến làn sóng vỡ nợ lan rộng và ảnh hưởng tới nhiều ngành ít người ngờ tới.

“Sẽ có chu kỳ suy giảm vào một ngày nào đó… Tôi không biết sự kết hợp sự kiện nào sẽ kích hoạt chu kỳ đó, nhưng mức độ lo lắng của tôi rất cao”, ông Dimon nhấn mạnh. “Tôi không cảm thấy yên tâm với giá tài sản cao. Thực tế, tôi nghĩ điều đó làm gia tăng rủi ro”.

Những tuần gần đây, thị trường biến động mạnh do lo ngại các mô hình AI từ Anthropic và OpenAI có thể làm gián đoạn nhiều ngành, đặc biệt là phần mềm. Tuy nhiên, chỉ số S&P 500 vẫn gần mức đỉnh lịch sử.

Đồng thời, lo ngại về các khoản vay cho doanh nghiệp phần mềm – tâm điểm của làn sóng AI – đã gây áp lực lên các tổ chức cho vay tín dụng tư nhân sau khi Blue Owl tuần trước khiến thị trường lo lắng vì phải bán tài sản để đáp ứng yêu cầu rút vốn của nhà đầu tư.

Diễn biến này kéo cổ phiếu các ông lớn quản lý tài sản thay thế như Apollo, KKR và Blackstone giảm mạnh, làm dấy lên câu hỏi liệu chu kỳ suy thoái tín dụng rộng hơn đã bắt đầu.

Nguy cơ “làm điều ngớ ngẩn”

“Trong chu kỳ tín dụng, luôn có yếu tố bất ngờ”, ông Dimon nói. “Điều bất ngờ thường là ngành nào sẽ bị ảnh hưởng nặng nhất. Năm 2008-2009, ít ai nghĩ tới ngành điện nước hay viễn thông. Lần này có thể là phần mềm, vì AI”.

Ông cũng đồng tình với nhận định của các cấp phó tại JPMorgan về tín dụng tư nhân. Troy Rohrbaugh, đồng lãnh đạo mảng ngân hàng thương mại và đầu tư, cho rằng rủi ro có thể không chỉ giới hạn trong tín dụng tư nhân mà lan rộng hơn.

“Hiện tại vấn đề chỉ tập trung ở một số tình huống cụ thể, nhưng có thể thay đổi khá nhanh. Chúng tôi đã chuẩn bị cho kịch bản đó”, ông Rohrbaugh cho biết.

Trả lời câu hỏi của nhà phân tích kỳ cựu Mike Mayo, ông Dimon cho rằng môi trường hiện nay có nét tương đồng với ba năm trước cuộc khủng hoảng 2008, khi “ai cũng kiếm được rất nhiều tiền, sử dụng đòn bẩy cao, và tưởng như bầu trời là giới hạn”.

CEO JPMorgan cho biết một số tổ chức tài chính đang “làm những điều ngớ ngẩn” để chạy theo thu nhập lãi suất từ hoạt động cho vay và đầu tư, dù không nêu đích danh.

“Bạn sẽ cảm thấy mình thật ngốc nếu mọi người xung quanh đều kiếm tiền ào ào… cảm giác đó thực sự rất dễ chịu”, ông nói.

“Nhưng khi tôi nghĩ về tất cả các yếu tố đang diễn ra”, Dimon nói thêm, “tôi hít hơi sâu và tự nhủ: ‘Hãy coi chừng’’”.

Ông cũng đề cập vấn đề kế nhiệm CEO tại JPMorgan – ngân hàng lớn nhất thế giới theo vốn hóa mà ông đã xây dựng trong hơn hai thập kỷ.

Dù trước đây thường đưa mốc thời gian cụ thể cho việc rời vị trí CEO, lần này ông tránh nêu chi tiết.

“Tôi được yêu cầu phải nói rất cụ thể”, ông Dimon nói trong tiếng cười nhẹ của các nhà phân tích. “Tôi sẽ còn làm CEO trong vài năm nữa, và có thể thêm vài năm sau đó với vai trò Chủ tịch điều hành”.

Ver2Solution theo Vietstock

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Quốc Tế

Chuỗi cà phê soán ngôi Starbucks chỉ sau 5 năm tại Trung Quốc

Published

on

Năm 2020, Luckin Coffee chuỗi cà phê soán ngôi Starbucks từng gây chấn động thị trường tài chính toàn cầu khi thừa nhận đã thổi phồng doanh thu hơn 300 triệu USD. Một công ty được kỳ vọng sẽ trở thành đối trọng của Starbucks tại Trung Quốc bất ngờ sụp đổ niềm tin chỉ sau một thông báo nội bộ.

Cổ phiếu lao dốc, bị hủy niêm yết khỏi Nasdaq, ban lãnh đạo cấp cao bị thay thế và hàng loạt vụ kiện tụng nổ ra. Theo The Wall Street Journal, Luckin khi đó gần như bị xem là một “câu chuyện thất bại điển hình” của làn sóng startup tăng trưởng nóng tại Trung Quốc.

Thế nhưng chỉ vài năm sau, chính cái tên từng bị gắn với bê bối kế toán ấy lại trở thành một trong những chuỗi cà phê lớn nhất thế giới, thậm chí vượt qua Starbucks về doanh thu nội địa Trung Quốc trong một số giai đoạn. Sự đảo chiều này không chỉ gây bất ngờ mà còn đặt ra một câu hỏi lớn: điều gì đã giúp Luckin hồi sinh từ một cú ngã tưởng chừng không thể cứu vãn?

Tái thiết

Thực tế, Luckin không sụp đổ hoàn toàn sau bê bối. Sau khi nộp đơn bảo hộ phá sản tại Mỹ theo Chapter 15 vào năm 2021 để tái cấu trúc nghĩa vụ tài chính quốc tế, công ty âm thầm bước vào một quá trình “tái thiết từ bên trong”.

Không có những chiến dịch truyền thông rầm rộ nhằm lấy lại hình ảnh, Luckin chọn cách quay về với những yếu tố cốt lõi nhất của mô hình kinh doanh. Hãng tiến hành cắt giảm các cửa hàng hoạt động kém hiệu quả, tối ưu hóa vận hành và đặc biệt là củng cố hệ thống đặt hàng qua ứng dụng – nền tảng vốn là lợi thế lớn nhất của họ ngay từ đầu.

Khác với Starbucks, nơi trải nghiệm tại cửa hàng được đặt làm trung tâm, Luckin xây dựng một mô hình gần như “thuần công nghệ”. Khách hàng đặt hàng qua app, nhận đồ uống tại quầy hoặc giao tận nơi, với quy trình nhanh và chi phí thấp. Mô hình cửa hàng nhỏ, chủ yếu phục vụ mang đi giúp Luckin tiết kiệm đáng kể chi phí thuê mặt bằng và nhân sự, đồng thời dễ dàng mở rộng quy mô với tốc độ cao. Chính cấu trúc này đã tạo ra một hệ thống có thể tăng trưởng nhanh mà vẫn kiểm soát được chi phí – điều mà trước bê bối, công ty chưa thực sự làm tốt.

Tuy nhiên, yếu tố tạo nên cú bứt phá mạnh mẽ nhất lại nằm ở chiến lược sản phẩm. Luckin không đơn thuần bán cà phê theo chuẩn phương Tây, mà liên tục thử nghiệm các sản phẩm mới phù hợp khẩu vị người tiêu dùng Trung Quốc.

Theo Financial Times, sự thành công của dòng cà phê dừa – một sản phẩm kết hợp giữa cà phê và hương vị quen thuộc với người châu Á – đã tạo nên một hiện tượng tiêu dùng, với hàng trăm triệu cốc được bán ra chỉ trong thời gian ngắn. Điều này cho thấy Luckin đã chuyển mình từ một chuỗi cà phê sang một “cỗ máy sáng tạo sản phẩm”, nơi dữ liệu người dùng được khai thác để liên tục tối ưu menu.

Song song với đó là chiến lược giá mang tính quyết định. Trong khi Starbucks duy trì định vị cao cấp, Luckin lựa chọn con đường đại chúng hơn, với mức giá thấp hơn khoảng 30–40%, theo Reuters. Trong bối cảnh kinh tế Trung Quốc tăng trưởng chậm lại và người tiêu dùng ngày càng nhạy cảm với chi tiêu, mức giá này giúp Luckin tiếp cận được một tập khách hàng rộng lớn hơn, đặc biệt là giới trẻ và nhân viên văn phòng. Thay vì biến cà phê thành một trải nghiệm “xa xỉ”, Luckin biến nó thành một thói quen tiêu dùng hàng ngày.

Chuỗi cà phê soán ngôi Starbucks chỉ sau 5 năm: Hiện sở hữu 18.000 cửa hàng, theo đuổi mô hình thuần công nghệ - Ảnh 2.

Sự khác biệt trong mô hình kinh doanh giữa Luckin và Starbucks phản ánh một thay đổi sâu sắc trong hành vi tiêu dùng tại Trung Quốc. (Nguồn: WSJ)

Sự khác biệt trong mô hình kinh doanh giữa Luckin và Starbucks phản ánh một thay đổi sâu sắc trong hành vi tiêu dùng tại Trung Quốc. Nếu Starbucks đại diện cho không gian gặp gỡ, làm việc và trải nghiệm, thì Luckin lại đại diện cho sự tiện lợi, tốc độ và tính thực dụng.

Việc mở rộng hàng chục nghìn cửa hàng nhỏ, phủ kín các đô thị lớn giúp Luckin tiếp cận khách hàng ở mọi điểm chạm, trong khi Starbucks với mô hình cửa hàng lớn phải đối mặt với chi phí vận hành cao hơn. Chính chiến lược “phủ sóng dày đặc” này đã giúp Luckin vượt lên về doanh thu nội địa trong một số quý. Tính đến nay, hãng sở hữu khoảng 30.000 cửa hàng trên khắp thế giới, theo Nikkei Asia.

Bước chuyển mình sống còn

Tuy vậy, sự hồi sinh của Luckin không chỉ đến từ chiến lược kinh doanh, mà còn từ sự thay đổi trong quản trị. Sau bê bối, công ty buộc phải siết chặt kiểm soát nội bộ, nâng cao tính minh bạch và xây dựng lại niềm tin với nhà đầu tư. Đây là một bước chuyển mang tính sống còn, bởi không có sự cải tổ về quản trị, mọi chiến lược kinh doanh đều khó có thể duy trì lâu dài.

Ở một góc nhìn rộng hơn, câu chuyện của Luckin phản ánh sự thay đổi trong cách các doanh nghiệp Trung Quốc cạnh tranh trên thị trường nội địa. Thay vì sao chép mô hình phương Tây, họ bắt đầu xây dựng những hệ thống phù hợp hơn với hành vi tiêu dùng trong nước, tận dụng công nghệ và dữ liệu để tạo lợi thế. Luckin không cố trở thành Starbucks của Trung Quốc, mà tạo ra một phiên bản hoàn toàn khác của ngành cà phê – nơi tốc độ, giá cả và sự tiện lợi được đặt lên hàng đầu.

Dù vậy, cú lội ngược dòng này không có nghĩa là Luckin, được ví von như chú ‘phượng hoàng Trung Quốc’, đã hoàn toàn thoát khỏi rủi ro. Những câu hỏi về tính bền vững của mô hình, áp lực cạnh tranh ngày càng lớn và ký ức về bê bối quá khứ vẫn là những yếu tố có thể ảnh hưởng đến tương lai của công ty. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng Luckin đã làm được điều mà rất ít doanh nghiệp từng làm: đứng dậy sau một cú ngã mang tính hủy diệt và trở lại mạnh mẽ hơn.

Trong một thế giới kinh doanh nơi niềm tin có thể sụp đổ chỉ sau một đêm, Luckin Coffee cho thấy rằng sự sống sót không thuộc về những doanh nghiệp hoàn hảo, mà thuộc về những doanh nghiệp biết thay đổi, biết quay về giá trị cốt lõi và quan trọng nhất. Thất bại chắc chắn không phải là dấu chấm hết, nếu doanh nghiệp vẫn còn một nền tảng đủ mạnh để làm lại từ đầu.

Theo: Nikkei Asia, WSJ

Ver2Solution dẫn nguồn CafeBiz

Continue Reading

Quốc Tế

Thương hiệu hàng đầu của Mỹ đang mất dần chỗ đứng tại Trung Quốc?

Published

on

Từng được xem là thị trường tăng trưởng đầy hứa hẹn, Trung Quốc giờ trở thành bài toán khó với nhiều thương hiệu Mỹ. Nike, Starbucks và General Motors đều đang mất dần chỗ đứng trước sự trỗi dậy của doanh nghiệp nội địa, thay đổi trong hành vi tiêu dùng và căng thẳng địa chính trị Mỹ – Trung.

Với hơn 1,4 tỷ dân, Trung Quốc từng là điểm đến không thể bỏ qua của các tập đoàn Mỹ. Tuy nhiên, nhiều doanh nghiệp không kịp thích nghi với tốc độ thay đổi của thị trường.

Aaron Cheris, người đứng đầu bộ phận bán lẻ toàn cầu của Bain & Company, nói rằng các thương hiệu Mỹ thường khó thuyết phục người tiêu dùng Trung Quốc trả mức giá cao hơn cho sản phẩm nếu giá trị nhận được không tương xứng. Trong khi đó, thương hiệu nội địa có chu kỳ đổi mới nhanh và hệ thống phân phối phù hợp hơn.

Các hãng lớn chật vật

Theo CNBC, Nike là một trong những thương hiệu chịu ảnh hưởng rõ nhất. Hoạt động kinh doanh tại Trung Quốc của hãng đã thu hẹp khoảng 30% kể từ năm 2021, khiến doanh thu hàng năm xuống mức thấp nhất trong tám năm.

Sự sa sút diễn ra trong bối cảnh thị trường đồ thể thao Trung Quốc vẫn tăng trưởng mạnh. Người tiêu dùng ngày càng chuyển sang các thương hiệu nội địa, buộc Nike phải cải tổ hệ thống phân phối và tìm cách kết nối trở lại với khách hàng.

Hãng mỹ phẩm Estée Lauder cũng gặp khó khăn khi CEO Stéphane de La Faverie cho rằng Trung Quốc khó sớm trở lại mức tăng trưởng hai chữ số. Hãng thời trang Gap thậm chí bán hoạt động tại Trung Quốc cho Baozun với giá 40 triệu USD năm 2022. Sau khi điều chỉnh chiến lược địa phương, Gap đã hòa vốn đầu năm nay và dự kiến mở thêm 50 cửa hàng tại đại lục trong năm 2026.

Trái lại, các hãng thời trang Lululemon và Ralph Lauren vẫn duy trì đà tăng trưởng. Lululemon dự kiến doanh thu tại Trung Quốc tăng khoảng 20% trong năm nay, trong khi Ralph Lauren tăng 40% trong quý gần nhất.

Trong lĩnh vực đồ uống, Starbucks cũng chịu sức ép lớn từ Luckin Coffee. Từng là thị trường lớn thứ hai của Starbucks, Trung Quốc giờ chứng kiến Luckin sở hữu số cửa hàng gấp hơn ba lần đối thủ Mỹ và bán sản phẩm với mức giá thấp hơn đáng kể.

Starbucks đã thành lập liên doanh với Boyu Capital, trong đó đối tác Trung Quốc nắm khoảng 60% cổ phần, nhằm tận dụng hiểu biết địa phương để phục hồi doanh số.

Ô tô Mỹ chịu sức ép nặng nề

Chú thích ảnh
Tập đoàn General Motors (GM) duy trì quan hệ đối tác với SAIC Motor Corp – tập đoàn sản xuất ô tô của Trung Quốc. Ltd. Ảnh: VCG

Ngành ô tô Mỹ có lẽ là lĩnh vực chịu tác động mạnh nhất. General Motors (GM), Ford và Stellantis đã chứng kiến thị phần toàn cầu giảm từ 21,4% năm 2019 xuống khoảng 15,7% năm 2025, theo S&P Global Mobility.

GM từng kiếm khoảng 2 tỷ USD mỗi năm tại Trung Quốc vào năm 2018 nhưng thua lỗ liên tiếp trong 2024 và 2025. Hãng phải thu hẹp và tái cấu trúc hoạt động trong bối cảnh BYD, Geely cùng nhiều hãng xe nội địa tăng tốc đổi mới và cạnh tranh về giá.

Sự chuyển dịch sang xe điện càng làm thay đổi cán cân. Xe năng lượng mới, gồm xe điện và hybrid, chiếm 65,1% lượng ô tô du lịch mới bán ra tại Trung Quốc trong tháng 7, tăng từ 54% một năm trước.

Tesla cũng được cho là đang cân nhắc tương lai hoạt động tại Trung Quốc, trong khi Ford chuyển một phần sản xuất về Mỹ, bao gồm kế hoạch đưa sản xuất các mẫu Lincoln từ Trung Quốc về Mỹ từ năm 2030.

Lợi thế thương hiệu không còn đủ

Sự suy giảm của các thương hiệu Mỹ cho thấy danh tiếng toàn cầu không còn đảm bảo thành công tại Trung Quốc. Người tiêu dùng ngày càng quan tâm đến giá trị, tốc độ đổi mới và mức độ phù hợp với nhu cầu địa phương.

Theo chuyên gia, các doanh nghiệp Mỹ muốn phục hồi phải đầu tư thực chất vào năng lực tại Trung Quốc, thay vì mang nguyên mô hình toàn cầu sang áp dụng tại thị trường này.

Trung Quốc vẫn là thị trường khổng lồ, nhưng quy mô dân số không còn đồng nghĩa với tăng trưởng dễ dàng. Thành công giờ phụ thuộc vào khả năng hiểu người tiêu dùng địa phương và cạnh tranh với chính những thương hiệu được tạo ra cho họ.

Ver2Solution theo Báo Tin Tức

Continue Reading

Công Nghệ Phần Cứng

Triển lãm robot Trung Quốc thu hút sự chú ý toàn cầu

Published

on

Ngành robot Trung Quốc đang bước qua ranh giới giữa ý tưởng trình diễn và ứng dụng thương mại.

Continue Reading

Đọc nhiều nhất

Copyright © 2024 Ver2solution.com .